Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2392 lượt.






Mập mờ
"Nó không giống lần đầu tiên, là Úc Tử Ân nghĩ ly hôn, Đường Tam không đồng ý! Phong thủy luân chuyển, hai vợ chồng này thật đúng là chẳng suy nghĩ!" Khẽ cười một tiếng, Hạ Ninh Huân xoay người đi vòng qua bên quầy bar, cầm lấy cái ly rót hai ly rượu đỏ.
"Ly hôn, không phải đơn giản như trong tưởng tượng sao, giống như buôn bán kết hôn vậy, nó liên quan đến nhiều lợi ích." Nhận lấy ly rượu Hạ Ninh Huân đưa tới, Dịch Khiêm đột nhiên quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đối diện tòa cao ốc là một quán ăn nhỏ, ánh sáng mập mờ khiến cho anh không khỏi cô đơn.
"Cậu lo lắng cho cô ấy sao?" Nghiêng người sang, Hạ Ninh Huân miễn cưỡng tựa ghế, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào anh, giống như là muốn tìm thứ gì đó trong đôi mắt trầm tĩnh kia.
Làm như nghe được ý trong lời nói của Hạ Ninh Huân, Dịch Khiêm đột nhiên chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu nhìn anh một cái, tay cầm ly rượu ưu nhã lắc lắc, "Lời của cậu là có ý gì?"
"Cậu không hiểu ý tôi." Liều mạng uống một ngụm rượu, Hạ Ninh Huân quay đầu nhìn về phía đối diện "Tôi nghe nói, mấy ngày trước cậu với cô ấy ra khỏi cục cảnh sát, thậm chí còn vận dụng quan hệ để làm thế."
"Tôi hiểu rõ. . . . . ." Anh quay đầu đi, nhìn về phía cửa sổ, đôi mắt âm trầm hòa vào bóng đêm.
"Biết là tốt rồi!" Hạ Ninh Huân khẽ thở dài một cái, vỗ nhẹ nhẹ bờ vai của Dịch Khiêm, "Đi thôi, thời gian cũng không còn sớm, tôi không chiếm dụng thời gian của cậu nữa, tôi có việc phải đi trước!"
"Tôi muốn an tĩnh một lát, cậu bận thì cứ đi đi!" Đưa lưng về phía anh, Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng.
Hạ Ninh Huân gật đầu một cái, cũng không nói thêm cái gì, "Vậy thì tốt, tôi đi trước, có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho tôi!" đọc chương mới nhanh nhất tại
Cửa phòng làm việc đóng lại, căn phòng to như vậy lại trở nên tĩnh lặng và trống trải, bên cửa sổ có một dáng người đứng lặng yên, càng khiến không gian thêm mấy phần lạnh lẽo.
Lấy điện thoại di động ra, anh gọi điện thoại cho một người trong quán đồ ngọt, nghe được điện thoại của anh người kia vô cùng kinh ngạc, mở miệng hỏi, trong giọng nói mang theo mấy phần run rẩy: "boss?"
"Bảo phòng bếp làm mấy phần bánh mì Thổ Nhĩ Kỳ, làm nhiều khẩu vị hơn một chút, đưa đến nhà một người giúp tôi, địa chỉ cụ thể tôi sẽ nhắn tin qua."
"Dạ, tôi sẽ phân phó ngay!"
Cúp điện thoại, anh ngước mắt nhìn về phía ban công đối diện, khóe môi không tự chủ nâng lên một tia cười yếu ớt, dịu dàng lưu luyến.
Xoay người, anh cầm theo chìa khóa cửa, tiện tay cho gọi một cú điện thoại cho Lam Mộ Duy "Mộ Duy, tới giờ nhớ đến họp."
*
Không giải thích được phần bánh người ta đưa đến, Úc Tử Ân nhìn logo bên trong, rất nhanh nhớ ra đây là một tiệm bánh ngọt cao cấp, vội hỏi ai là người tặng, "Đây là Dịch tiên sinh để cho cậu đưa tới?"
"Đúng vậy thưa cô Úc!" Người mang đồ đến cho cô là một cô gái trẻ, trên mặt là nụ cười sáng lạn
"Vậy anh ấy đâu? Sao không tới?" Đây là phòng làm việc bí mật của cô, anh biết được chỗ này, thật ngoài suy đoán của cô.
"Là như vậy, đồ là Dịch tiên sinh gọi điện thoại tới bảo chúng tôi đưa đến đây, chúng ta cũng không biết anh ấy ở đâu."
"A, như vậy sao! Vậy cám ơn cô đã đưa đến đây!"
"Không khách khí!"
Ôm hộp quà trở lại phòng công tác, Úc Tử Ân nhìn những chiếc bánh Thổ Nhĩ Kỳ tràn đầy màu sắc, không thể nín cười, lòng tràn đầy vui mừng khi nhận được món quà bất ngờ
Gắp mấy khối mềm đường đặt tại trong dĩa, cô bưng lên cái dĩa lên, tự chụp một tấm hình, kiểm tra số điện thoại của Dịch Khiêm xong gửi anh một lời cảm ơn.
Ngồi ở quán Kim Cung Hồng, Dịch Khiêm đột nhiên nhận được một tấm ảnh, trong ảnh là nụ cười sáng lạn của một cô gái thì không thể nín cười được, ngẩng đầu đúng lúc nhìn thấy ánh mắt nghi vấn của Lam Mộ Duy, không chút để ý thu hồi điện thoại di động.
"Gần đây công việc như thế nào? Còn thích ứng được không?" anh bổ nhiệm cậu làm Phó tổng giám đốc ở Thủy Nhĩ, tức đặt thêm một gánh nặng lên vai người không hiểu gì về buôn bán, bây giờ anh suy nghĩ một chút cũng còn cảm thấy mình có chút nặng tay rồi.
Nhưng mặc kệ như thế nào, anh cũng tin tưởng, theo tính tình của Lam Mộ Duy, dù gánh nặng thế nào, cậu cũng sẽ làm được.
"Tạm được! Cậu nhỏ, tại sao cậu không nói với cháu, Ân Ân cũng làm ở Thụy Nhĩ?" Chắc hẳn Dịch Khiêm biết, nếu không sẽ không phái anh đến Thụy Nhĩ làm, anh làm như thế là có dụng ý gì?
"Không phải bây giờ cháu đã biết sao?" Anh lười biếng tựa vào trên ghế sa lon, nhíu mày nhìn Lam Mộ Duy, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần hờ hững, "Hiện tại cô ấy với cháu đã làm cùng một công ty, cùng nhau ở chung một không gian, chẳng lẽ cháu mất hứng?"
"Cháu cũng không biết có nên vui mừng hay không, cháu chỉ cảm thấy, giữa cháu vào cô ấy, có nhiều thứ không giống nhau, mặc dù hôm nay ở gần nhau, nhưng lòng của cô ấy lại ở rất xa, mặc kệ cháu cố gắng đuổi theo lại, cũng không đuổi kịp. . . . . ."
Thời gian năm năm, thay đổi rất nhiều, cô lạnh lùng và hờ hững, khiến La


XtGem Forum catalog