Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
ung quanh truyền đến hơi thở đàn ông nhàn nhạt, mát mẻ nhưng cũng không khó ngửi.
Cảm nhận sức nặng sau lưng, Dịch Khiêm chậm rãi đứng lên, nghiêng đầu liếc mắt một cái, "Vịn chắc, lát nữa mà té xuống tôi cũng không chịu trách nhiệm."
"Anh không sợ tôi quá nặng sẽ đè chết anh à?" cô gái phía sau tức giận hừ một tiếng, không chút biết ơn nào.
Ai đó khẽ cười một tiếng, giọng nói vững vàng, "Thầy bói nói tôi mạng lớn, sẽ không dễ dàng chết như vậy."
"thật sao? Mọi việc đều có cái bất ngờ!"
"Tôi làm việc đều có nguyên tắc, sẽ không để cho chuyện bất ngờ có thể xảy ra."
"Trời cũng có lúc mưa gió không ngờ, anh không cần quá lạc quan!"
"Vậy cũng không thể bi quan chứ?"
"..."
Cái này có thể xâm phạm
Lúc trở lại nhà bà ngoại, Úc Bảo Sơn và dì Bình đang ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa trưa, Lý Phức ở trong sân xử lý hoa cỏ, nhìn thấy bọn họ trở lại, đặt bình nước trong tay xuống vẫy vẫy tay hướng bọn họ.
"Bà ngoại. . . . . ." Úc Tử Ân gọi khẽ, dẫn theo người đàn ông phía sau, nhấc chân đi tới.
"Bà ngoại, con lại tới làm phiền!" Dừng bước chân lại, Dịch Khiêm mở miệng lễ phép.
"Nào có, trong nhà hiếm khi có khách đến, bà vui mừng còn không kịp nữa là!" Xoay người, Lý Phức chỉ vào bàn đá ghế đá bên cạnh, "Đi mệt rồi chứ? Ngồi xuống, uống ly trà hoa cúc. Hoa cúc được người làm hái hằng năm đó! Biết các con trở lại khẳng định sẽ khát, bà để trà lạnh."
Rót hai ly trà ở trong bình thủy tinh, trong nước trà màu vàng có mấy đóa hoa cúc thật nhỏ, cầm cái chén đưa lên mũi ngửi, một mùi hương hoa cúc nhàn nhạt xông vào mũi.
Con gái bảo bối của ông luôn có chủ kiến, cũng biết nên chừa cho mình đường lui, mặc dù ông không cần quan tâm, nhưng hôn nhân chuyện lớn, người làm cha như ông cũng hi vọng con gái có thể tìm được gia đình tốt, nếu không sau khi chết ông sẽ không có mặt mũi đi gặp vợ ông.
Đi xuyên qua ngõ hẻm, hai người sóng vai đi, Úc Tử Ân quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: "Anh vừa nói gì với cha tôi vậy? Nhìn ông ấy đặc biệt vui vẻ!"
Hình như đã lâu rồi cô không thấy Úc Bảo Sơn vui vẻ như vậy, từ mộ trở lại, trên mặt Úc Bảo Sơn vẫn treo nụ cười sáng lạn, rất khác các năm trước, cô suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn đem nguyên do kết lên trên thân người đàn ông trước mắt.
Giống như trừ anh ra, cô không nghĩ ra lý do khác có thể khiến Úc Bảo Sơn vui vẻ như vậy!
Nghe cô hỏi, Dịch Khiêm hơi híp mắt lại, nửa cười quay đầu nhìn cô, "Tôi nói với bác trai một vài chuyện quan trọng, nhưng mà bây giờ vẫn chưa thể nói cho em biết!"
"Tại sao vậy? Chuyện công hay chuyện riêng?" Nhìn vẻ mặt thần bí kia, cô càng thêm tò mò, đuổi theo anh không thả: "Không phải hai người thương lượng chuyện gì bán đứng tôi chứ? !"
"Làm sao có thể! Ba em chỉ có mình em là con gái, sao cam lòng bán em đi!" Quay đầu, anh tức giận giơ tay lên vuốt vuốt đầu cô, "Được rồi, đừng nghĩ nhiều, thời điểm em nên biết, sẽ nói cho em biết!"
". . . . . ." Động tác thân mật như vậy nhất thời khiến cô sững sờ tại chỗ.
Ý thức được mình đường đột, Dịch Khiêm không nhanh không chậm thu tay lại, trên gương mặt tuấn tú lại không nhìn thấy chút lúng túng nào: "Đi thôi, không phải chúng ta muốn đi mua đồ à? Đừng đợi đến lúc mua nước tương về rồi, món ăn cũng đã nấu xong!"
"Được rồi!" Thấy anh bất giác khó xử, cô cũng không kiểu cách, gật đầu đuổi theo bước chân của anh, "Kỳ thực tôi cảm thấy được dẫn anh đi mua nước tương, thật sự có chút. . . . . . Ặc, không tôn trọng người có hình tượng cao quý!"
"Thật sao? Tôi cũng là người bình thường, không khác gì người đàn ông bình thường. Sao đến chỗ em, là không thể không tôn trọng?"
"Thật ra thì ở trong cảm nhận của tôi, anh luôn là thần thánh không thể xâm phạm, cuộc sống vụn vặt, sẽ làm ô uế anh." Đây là ấn tượng đầu tiên anh cho cô, cũng bởi vì như thế, cho nên ở trong cảm nhận của cô, anh chính giống như Thần.
"Ừ, cái này có thể xâm phạm, dù sao tôi cũng chỉ là người đàn ông bình thường, tương lai kết hôn cũng sẽ bận chuyện vụn vặt trong cuộc sống, phải chăm sóc gia đình, phải gánh chịu trách nhiệm, đây là dấu hiệu của người đàn ông thành thục."
Làm như không thể tin được lời nói sẽ được nói ra từ trong miệng anh, cô ngẩn người, cuối cùng cười khẽ, "Về sau nếu cô gái nào gả cho anh, nhất định sẽ rất hạnh phúc!"
Ít nhất, cô ấy còn có một người chồng tốt nỗ lực vì gia đình.
"Thật sao?" Anh yên lặng nhìn cô, con mắt thâm thúy xẹt qua ánh sáng thưa thớt, nghiêm túc mà chuyên chú: "Tôi cũng hi vọng cô ấy có thể hạnh phúc, tôi sẽ cố hết sức có thể."
Gật đầu một cái, cô cười quay đầu đi, nhưng câu nói kia của anh khiến cô cảm động thật lâu.
Cho đến thật lâu về sau, khi cô biết anh nói câu kia thật ra là tự nhủ, cô mới chợt hiểu, người đàn ông này không dễ dàng cam kết, vì cam kết với cô, thật sự đánh đổ tất cả.
--*--
Ăn xong cơm trưa, nghỉ ngơi một lát, sau đó biết Dịch Khiêm còn phải trở về Thị Lý tham gia party sinh nhật, Úc Bảo Sơn