Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2420 lượt.
Bảo Sơn : "Bảo bối! Hai người các con xảy ra chuyện gì sao? Tại sao phải ly hôn!"
". . . . . ." Thoáng đưa điện thoại ra xa, Úc Tử Ân im lặng trợn trắng mắt, bên ngoài đình mặt trời chiều đã ngã về tây, ánh mặt trời vàng óng ánh rơi trên những chiếc lá xanh, lúc này trời chiều đẹp vô hạn chỉ tiếc hoàng hôn mang đến cho ta một cảm giác thương cảm.
"Ba, chuyện này tối nay con sẽ giải thích cho ba được không? Trước tiên ba đừng kích động, cẩn thận tăng huyết áp!"
"Giải thích? Giải thích cái gì!Ly hôn cũng đã làm rồi, còn giải thích cái gì nữa!"
"Ba, đây là quyết định của con, ba hãy tôn trọng con có được không? Chờ con về nhà rồi sẽ từ từ giải thích với ba, ba đừng tức giận nữa! Con còn có chuyện cúp trước, lát nữa rồi nói!"
Không đợi đầu kia người mở miệng, cô đã vội vàng cúp điện thoại trước, lúc xoay người, ngước mắt liếc thấy bóng người đứng phía sau, trên mặt cô bỗng cứng lại.
"Ân Ân. . . . . ." Anh khẽ gọi cô một tiếng, gương mặt anh tuấn bây giờ như đang ẩn nhẫn một cảm xúc gì đó, nhìn thấy có chút bi thương.
"Anh có gì muốn nói với tôi sao?" Ngước mắt nhìn anh, Úc Tử Ân bình tĩnh hỏi.
"Như báo chí cũng có nói, đó không phải là chủ ý của anh, hi vọng em đừng hiểu lầm. . . . . ."
"Tôi biết rõ không phải anh." Gật đầu một cái, cô khẽ cười một tiếng, "Bọn họ muốn nói thế nào là chuyện của bọn họ, tôi không quan tâm. Chúng ta vào thôi, bên ngoài hơi nóng."
Không đợi anh mở miệng, cô đã xoay người bước vào phòng khách, một giây kia đột nhiên cô cảm thấy giống như mình đang chạy trối chết, nhất là tâm tình của mình đối với Đường Minh Lân, hình như có đối xử với anh có hơi tàn nhẫn.
Nhìn cô vội vàng rời đi, Đường Minh Lân chậm rãi nắm chặt tay thành quả đấm, ẩn nhẫn nỗi đau đang trào lên trong ngực.
Sớm biết như thế, sao lúc trước còn như vậy!
Tôi cõng em!
Úc Bảo Sơn tự mình khởi động xe chạy trước đến trấn nhỏ, có Dịch Khiêm đi cùng, nhiều thêm một lái xe miễn phí, cô tất nhiên cũng cảm thấy rất vừa lòng.
Xe vững vàng lái ra phía ngoại ô, chiếc xe thể thao màu đen tính năng thật tốt, chẳng qua cũng xem như bị giày vò khi lái đến nơi vắng vẻ như vậy, liền có vẻ mất đi giá trị.
Quay đầu đi, nàng liếc nhìn dấu hiệu trên tay lái, khẽ mỉm cười, người ngồi ghế tài xế giống như nghe được, quay đầu nhìn cô một cái, không hiểu hỏi, “Cười gì vậy?”
“Chiếc xe thể thao mấy triệu này của anh vốn nên đưa mỹ nữ đi hóng gió ngắm phong cảnh, không ngờ lại theo tôi đến địa phương nông thôn này, ừ, có chút quá tài tiểu dụng.”
Dịch Khiêm mà cô biết so với những công tử phong lưu kia không giống nhau, cho dù anh có mua xe thể thao có thương hiệu quý giá thì anh cũng sẽ chọn nhãn hiệu và loại xe khiêm tốn nhất của hãng xe đó, khiêm tốn đến khiến cho người ta khó suy đoán được phẩm vị và tính tình của anh.
Khi chưa lớn lên, phiền não rất ít, sau khi trưởng thàn lõi đời, làm chuyện gì cũng sợ đầu sợ đuôi, luôn luôn băn khoăn quá nhiều, người cũng trở nên chẳng vui vẻ.
“Ừ, cô bé còn nhỏ, dễ dàng thỏa mãn.” Dừng một chút, anh nghiêng đầu nhìn cô, giống như nhớ ra gì đó, “Trước đây rất lâu có nguwoif nói với tôi, phụ nữ có hai khoảng thời gian là tốt đẹp nhất, một là lúc còn nhỏ, một là thời điểm có người cưng chiều.”
“Hả? Còn có cách nói này sao!” Nghe lời anh, cô cũng cảm thấy thật thú vị, cẩn thận suy nghĩ một chút, trong những lời này lại có ý nghĩ khác.
Cô đã qua thời thiếu niên rồi, đoạn kí ức kia mặc dù không có gì tốt đẹp, nhưng ít nhất cũng không lo, sau khi lớn lên, Úc Bảo Sơn đối với cô sủng ái quá đáng muốn cái gì có cái đó, trừ những năm tháng Lam Mộ Duy rời đi có chút ưu thương, khoảng thời gian đó, đúng là tốt đẹp nhất.
“Có lúc mềm yếu cũng không nhất định thỏa hiệp, cô có lúc quá hiếu thắng, rất dễ làm tổn thương chính mình.”
“Tôi biết…” Yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, cô trả lời rất nhỏ một câu.
Thật ra, cô làm sao không hiểu đạo lý này, chỉ là có lúc, tự ái của cô không cho phép cô nhếch nhác trước mặt người khác, cho nên chỉ có thể kiêu ngạo làm như không chuyện gì cả, để cho mọi người đều cho rằng cô là người không tim không phổi không có lương tâm.
Thấy cô trầm mặc, Úc Tử Ân cũng không mở miệng nữa, xe yên lặng lái về phía trấn nhỏ.
______________
Đi tới mộ địa, Dịch Khiêm có chút sửng sốt, chỗ này là đỉnh núi, cũng không phải là là khu công viên nghĩa trang như bình thường.
Xung quanh mộ địa trồng vài bụi cây Mộc Cẩn, một mặt khu mộ hướng về phía trấn nhỏ, một mặt hướng về phía dòng sông, phong cảnh nơi này được chiếu rọi rực rỡ tràn ngập ánh mặt trời ấm áp.
Những bố trí này đều được Úc Bảo Sơn xếp đặt theo yêu thích của vợ mình, ban đầu vì mua mảnh đất này, Úc Bảo Sơn phải uống rượu với chủ đất đến chảy máu dạ dày, nằm ở bệnh viện, sau khi nghe được tin tức chủ đất đồng ý bán lại ông đã cười ngây ngốc như một đứa bé.
Lúc từ chân núi đi lên, Úc Bảo Sơn đã đến trước bọn họ, đứng trước bia mộ, bóng dáng Úc Bảo Sơn có chút cô đơn.
Bước chân Úc Tử Ân dừng