Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
cũng không giữ người, ngay tiếp theo cũng bảo Úc Tử Ân trở về.
đi hơn hai giờ đường xe, trở lại Thị Lý đã hơn bốn giờ chiều, Úc Tử Ân nhìn đường đi lạ lẫm bên ngoài, đây là khu thương vụ cô không thường tới, cũng không có mấy người bạn quen, anh mang cô tới đây làm gì?
“Chúng ta đến đây làm gì? Cử hành party ở đây sao?” cô quay đầu, không hiểu hỏi.
không phải ở gần đây, ở khách sạn Thánh Đình, dẫn em đi gặp người trước.” nói xong, anh xoay tay lái, lái xe về phía bãi đỗ xe ngầm.
Từ bãi đậu xe lên tới tầng ba mươi, lúc nhìn thấy tấm biển treo trên cửa, cô mơ hồ đoán được anh muốn mang cô đi gặp người nào.
Louie King, tuần lễ thời trang Paris chạm tay có thể bỏng, nhà thiết kế chính ở châu Á.
Bước vào phòng làm việc, Úc Tử Ân khẽ quét mắt, rất nhanh thấy có hai nhân viên nữ phục vụ bước nhanh tới chỗ họ, trên mặt tươi cười, mở miệng: “Dịch thiếu, hoan nghênh!”
Quét một vòng, không thấy bóng người, Dịch Khiêm nhàn nhạt mở miệng: “Louie đâu?”
“Boss ở bên trong ạ, tôi mời ngài ấy ra ngoài, trước hết mời ngài ngồi xuống!” Nhân viên phục vụ nữ quay đầu, gật đầu với đồng nghiệp bên cạnh, một người phụ nữ khác khách khí mà lễ phép dẫn họ đi tới ghế salon cạnh cửa sổ sát đất.
Chẳng mấy chốc, trong phòng làm việc khép chặt có một bóng dáng cao to đi ra, nhìn người trên ghế salon, một tay cắm túi, trên mặt tươi cười.
Úc Tử Ân ngước mắt nhìn anh ta, âm thầm quan sát, người đàn ông này có chút không giống với lần trước cô thấy ở tuần lễ thời trang, nhà thiết kế Louie thầm kín còn tùy ý hơn so với trường hợp đó. T shirt xanh nhạt, quần thường màu trắng, mode ánh nắng nhưng không mất ưu nhã.
“Tiểu Ngũ, đã lâu không gặp!” Louie mở miệng cười chào hỏi, tầm mắt lại lạc đến trên người phụ nữ bên cạnh anh, hơi nheo mắt quan sát, nửa híp mắt cười, duỗi tay về phía cô, “Xin chào, tôi là Louie King!”
“Chào anh! Tôi là Úc Tử Ân, tôi đã gặp anh!” Úc Tử Ân đứng lên, lễ phép bắt tay.
“Hả? không biết Úc tiểu thư từng gặp tôi vào lúc nào?” Phòng làm việc của anh ta đều tiếp đãi khác đặc biệt, người phụ nữ này, hơn nữa còn do Tiểu Ngũ mang tới, anh ta có thể khẳng định mình chưa từng gặp qua.
“Thời điểm tuần lễ thời trang mùa đông ở Paris, anh lấy phía Bắc Bắc Kinh làm chủ đề thiết kế quần áo Hương Sơn Hồng Diệp, rất có phong thái Trung Quốc, tôi rất thích!”
“Hả? thật sao? Có thể được Úc tiểu thư tán thưởng, thực là vinh hạnh của tôi!”
“Ngài khách khí rồi, phải là tôi cần ngài chỉ bảo nhiều hơn mới phải!”
không đợi Louie hiểu được ý cô, Dịch Khiêm bên cạnh đã mở miệng giải thích: “cô ấy cũng là nhà thiết kế, bây giờ đang làm ở Thụy Nhĩ!”
“thì ra là cùng hành!” Gật đầu một cái, Louie cười nhìn về phía Dịch Khiêm, “Lễ phục của anh đã được quản gia sai người đưa đến rồi, tôi vừa nhìn, cắt xén cùng thiết kế rất đặc biệt, tôi ngược lại muốn hỏi xem là do nhà thiết kế nào thiết kế!”
“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt!” Dịch Khiêm khẽ cười, ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện, quay đầu phân phó nhân viên phục vụ đưa hộp quà tới.
“Đó? thật sao? thật là khiến người ta kinh ngạc! Lúc tôi thấy bộ quần áo kia, còn đương tưởng là nhà thiết kế quốc tế kia! Hóa ra là doÚc tiểu thư!” Biết cô thiết kế quần áo, Louie cũng không che giấu kinh ngạc của mình, trong lời nói đều là tán thưởng.
“Chuyết tác* khiến người chê cười!” Cười cười xấu hổ, cô quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm cầm hộp quà tới, liền nghe Louie mở miệng: “đi thay quần áo trước đã!”
* Chuyết tác: tác phẩm kém cỏi của tôi.
Dịch Khiêm gật đầu, nghiêng đầu nhìn Úc Tử Ân, xoay người, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ bước vào phòng thay quần áo.
Chẳng được bao lâu, hai người đang trò chuyện, Dịch Khiêm đổi xong quần áo từ phòng thay quần áo đi ra, hai người đứng bên ngoài không hẹn mà cùng nhìn về phía bóng dáng ở cửa phòng thay quần áo.
Áo tơ màu làm làm tôn lên khí chất của anh, đặc biệt cổ được cắt xén cẩn thận, cùng khí chất thanh nhã vốn có của anh hòa làm một thể, khiến cả người anh xem ra càng thêm trầm ổn tôn quý.
Người đàn ông có vóc người trời sinh, bất luận mặc quần áo trên người anh cũng đều đặc biệt tương xứng.
Gật đầu một cái, Louie không nhịn được tán thưởng: “Rất tuyệt! Ánh mắt Úc tiểu thư thật độc đáo, phong cách thiết kế cũng rất đặc biệt! Khâm phục khâm phục!”
Xoay người, Dịch Khiêm nhìn mình trong gương, đáy mắt tối tăm xẹt qua tia kinh ngạc.
Bộ quần áo này bất luận kích thước hay phong cách cũng đều rất hợp với anh, dụng tâm của cô khiến anh cảm động.
Hấp dẫn!
Cầm lấy chiếc khăn tay cùng ghim cài bên cạnh hộp quà, cô chậm rãi đi về phía người đang đứng trước gương, theo thói quen với thân phận là một nhà thiết kế, bước lên thay anh sửa lại trang phục cùng với khăn tay và ghim cài.
Đứng yên, Dịch Khiêm khẽ ngước mắt nhìn lên khuôn mặt ấm áp của cô gái, không khỏi nâng nhẹ môi mỏng, ánh mắt đen thẳm rơi trên người cô, có chút nhàn nhạt dịu dàng và lơ đãng quyến luyến.
Khoảng cách hợp lý, Louie nh