Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

trong những triệu chứng của người bị bệnh gan.
“Bác sẽ khỏe lại thôi.” Dư Tịnh nói khẽ.
Ông Châu cười ha ha, không nói gì.
Ông đã quá bình thản trước cuộc đời này, chẳng giống như Dư Tịnh tuy đã chứng kiến nhiều cảnh sinh lão bệnh tử song vẫn chẳng thể thản nhiên đối mặt.
Làm xong việc ở những phòng bệnh khác, Dư Tịnh quay lại phòng y tá, nghĩ ngợi một lúc rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Hứa Gia Trì, báo anh biết bệnh tình của Trình Lãng. Sau đó quay lại chỗ Trình Lãng nhìn bình dịch truyền điều chỉnh tốc độ chậm lại.
“Chỉ có mình anh, không có ai ở cạnh anh à?” Dư Tịnh đến hai lần không thấy ai có phần chua xót cho anh.
“Tối qua có một người bạn ở lại qua đêm, bây giờ cậu ta đến công ty rồi, chiều tối lại tới.”
Dư Tịnh liếc nhìn anh: “Em đã báo cho Gia Trì anh ấy tan làm xong sẽ tới thăm anh.”
Ánh mắt Trình Lãng lóe lên: “Bảo anh ấy đừng nói với bố anh chuyện này.”
“Anh ấy sẽ không nói đâu.” Dư Tịnh nhướng mày thản nhiên.
Ánh mắt Trình Lãng khóa chặt nơi cô, sau đó cụp mắt hỏi một câu vu vơ: “Bao giờ anh có thể ra viện?”
“Cái này phải xem tình hình hồi phục của anh và hỏi bác sĩ rồi mới biết.” Dư Tịnh quay sang chăm chú nhìn anh: “Sau khi ra viện có rất nhiều điều anh cần chú ý, tạm thời chỉ có thể ă mì, húp canh và cháo loãng, qua một thời gian nữa có thể ăn cơm, nhưng phải nấu nhão một chút ngoài ra anh phải nhớ không được uống rượu. Dạ dày anh đã rất yếu rồi, bắt buộc phải chăm sóc nó.”
Trình Lãng hơi nhướng mày, cười khẽ, mãi sau mới nói: “Em đang quan tâm anh đó à?”
Dư Tịnh tránh ánh mắt anh, cau mặt lại: “Anh nghĩ nhiều quá rồi, em quan tâm mỗi bệnh nhân như nhau cả.”
Đôi mắt sâu thẳm như màn đêm của Trình Lãng dán chặt vào gương mặt cô, khóe môi khẽ cong lên, tạo thành một đường cong rất đẹp.
Anh là một người đàn ông vừa đẹp trai vừa phong độ, Dư Tịnh luôn biết điều đó, đặc biệt là lúc anh cười, dịu dàng trong sáng, có một sức mạnh mê hoặc lòng người. “Anh nghỉ ngơi đi.” Dư Tịnh ném lại một câu rồi vội vàng chạy trốn. Nếu đã không thể kháng cự thì chỉ còn cách trốn đi thật xa.






Hạ Sính Đình lần nữa ủ rủ bước ra khỏi văn phòng của Dương Dận lời tỏ tình của cô lại kết thúc thảm bại.
Ai đã nói rằng nữ theo đuổi nam chỉ có cách một lớp vải, câu này áp dụng cho cô thật là truyện hài hước nhất.
Lần đầu năm mười tám tuổi cô nói với Dương Dận rằng em thích anh, bao năm nay tổng cộng đã bị ba mươi lần đả kích, tuy vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, nhưng cũng gần thế rồi.
Hạ Sính Đình trúng tiếng sét ái tình với Dương Dận ngay từ khi hai người họ gặp nhau.
Lúc đó Hạ Sính Đình vẫn dang học lớp 12, có một lần đột nhiên bị đau bụng, khiến cô ngất xỉu ngay tại lớp học. Lớp trưởng vội đưa cô đến bệnh viện, chuẩn đoán bị viêm ruột thừa cấp tính. Lúc đó người phẫu thuật cho cô chính là Dương Dận. Cắt ruột thừa là phẫu thuật thuộc đơn giản thất nhưng lại là lần đầu Dương Dận mổ chính, vì thế kí ức vẫn còn nguyên vẹn. Ca mổ tiến hành rất thuận lợi, sau khi Hạ Sính Đình khỏe lại đã xem Dương Dận là ân nhân cứu mạng, cả trái tim đã trao cho anh, từ đó bắt đầu một cuộc chiến nữ theo đuổi nam vô cùng oanh liệt.
Anh ta gật đầu với Hạ Sính Đình, để cô đi trước.
“Anh đi trước đi.”
“Ưu tiên phụ nữ.” Giọng nói dễ nghe thoát ra từ môi mỏng của anh ta.
“Cảm ơn.” Hạ Sính Đình nhín vai, sau khi đi xuống mấy bậc thang lại quay đầu lên nhìn, thấy anh ta đi về phía phòng bệnh khoa ngoại. Cô ra khỏi bệnh viện, buồn bực mở cửa xe đám mạnh vào lưng ghế.
Điện thoại đổ chuông, là Dư Tịnh gọi tới.
Cô mệt mỏi nghe máy: “Tiểu Tịnh Tịnh à?”
Dư Tịnh khựng lại như đang nhìn vào màn hình: “Giọng cậu sao vậy, tớ còn tưởng gọi nhầm số.”
“Cậu có thấy người nào thất tình mà tâm trạng vui vẻ không?”
“Sao thế?” Dư Tịnh dè dặt hỏi.
Hạ Sính Đình chu môi: “Lại bị từ chối chứ sao.”
Dư Tịnh cười phì thấy kì cục nên lập tức im bặt: “Quả nhiên là cậu, tớ vừa nhìn thấy một bóng người giống cậu, chưa kịp gọi thì đã biến mất rồi.”
“Sao anh ấy lại lòng dạ sắt đá thế nhỉ.”
Vấn đề này Dư Tịnh không thể trả lời bạn, tình yêu vốn phải xuất phát từ hai phía, nếu một bên bỏ ra quá nhiều, mà bên kia lại không động lòng thì chẳng ai có thể giúp được.
“Tiểu Tịnh Tịnh, có phải tớ thật sự kém cỏi hay không?” Hạ Sính Đình gần như tuyệt vọng.
“Đương nhiên là không.” Dư Tịnh an ủi: “Nếu cậu được coi là kém cỏi thì tớ xem như lót đáy nồi rồi.”
Hạ Sính Đình biết rõ đó chỉ là lời an ủi, nhưng vẫn mỉm cười, nghĩ ngợi: “Cậu nói xem, liệu có phải vì anh ấy có bạn gái rồi nên mới từ chối tớ hết lần này tới lần khác không?”
“Tớ ở bệnh viện đã lâu như thế, chưa từng nghe nói.”
Hạ Sính Đình mắt sáng lên, vẫn còn hi vọng: “Vậy tớ phải cố gắng nữa, trừ phi anh ấy tuyên bô kết hôn, nếu không tớ tuyệt đối không bỏ cuộc.”
Dư Tịnh không phản đối cũng chẳng cổ vũ, vẫn câu nói đó, thứ trò chơi tình cảm này như con người lúc uống nước, nóng lạnh tự mình cảm nhận, bạn không phải cá, làm sao hiểu niềm vui của cá.
“B


XtGem Forum catalog