The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

cúi đầu nói khẽ: “Anh phải nghỉ ngơi rồi.”
Trình Lãng không phản ứng.
Dư Tịnh bó tay, đành đẩy anh một cái, không ngờ bị anh nắm chặt: “A Tịnh!”
Trước kia anh luôn gọi cô như vậy, A Tịnh, A Tịnh, lúc tức giận đến mấy bị anh gọi một tiếng dịu dàng nũng nịu như thế cũng không thể nào cứng cỏi được. Như có hơi nước đang trào lên, Dư Tịnh cố gắng chớp mắt.
“A Tịnh nói chuyện với anh một lúc được không?”
Dư Tịnh không nói gì, giằng co một lúc vẫn không thoát ra được: “Anh buông em ra đã.”
Trình Lãng do dự rồi vẫn ngoan ngoãn buông tay.
Dư Tịnh xoắn hai tay vào nhau, cắn môi.
“A Tịnh…” Trình Lãng chưa kịp nói hết đã bị Dư Tịnh cắt ngang: “Em phải đi xem các phòng khác thế nào, anh nghỉ ngơi đi.”
Trình Lãng cuống quít túm lấy áo cô: “Đừng đi.”
Dư Tịnh hất mạnh tay ra, đánh trúng vào mu bàn tay trái đang cắm kim truyền dịch của Trình Lãng, anh đau dến nghiến răng nhưng vẫn nén nhịn không buông tay.
“Sao anh phải khổ như vậy.” Dư Tịnh khẽ thở dài.
Vì bệnh nên sắc mặt Trình Lãng không tốt lắm, lại thêm hàng lông mày cau chặt, trông rất tiều tụy. Anh cúi đầu, mái tóc rũ xuống trước trán, vừa trông trẻ con vừa yếu đuối.
Dư Tịnh dịu giọng lại: “Được thôi, em không đi nữa.” Cô ngừng lại: “Anh muốn nói chuyện gì?”
Trình Lãng quá mừng rỡ, gương mặt trong tích tắc sinh động hẳn. Anh ngẫm nghĩ, đang định nói thì ngoài cửa thoáng có bóng người lẻn vào: “Trình Lãng, nghe nói anh bị bệnh…” Thi Thi bỗng mở to mắt, ánh mắt dừng ở bàn tay Trình Lãng đang túm chặt lấy gấu áo Dư Tịnh.
“Hai người….” Hộp cơm trên tay Thi Thi tuột xuống, cô không biết gì hết.
Trình Lãng lặng lẽ rụt tay lại, hỏi gọn: “Sao em tới đây?”
“Em đến thăm anh.” Thi Thi vô thức trả lời.
Dư Tịnh hít một hơi: “Hai người nói chuyện đi, nhưng đừng khuya quá.”
Hàm răng trắng muốt của Thi Thi để lại dấu răng lờ mờ trên môi: “Cô ta là ai?”
Trình Lãng đáp gọn: “Y tá bệnh viện, chẳng phải em đã thấy rồi đó thôi.” Không hiểu vì sao anh không muốn nhắc lại sự thực rằng Dư Tịnh là chị dâu họ của anh.
Thi Thi cố gắng giữ tâm trạng tươi tỉnh, tin rằng cảm xúc mờ ám giữa hai người này ban nãy chỉ là ảo giác của cô, cô mở hộp cơm ra, gắng nở nụ cười: “Tự tay em làm đó, anh ăn thử đi.”
Nghe câu đó Dư Tịnh vốn đã bước ra ngoài lại quay trở lại: “Xin lỗi bệnh nhân hiện nay chỉ có thể ăn đồ loãng thôi.”
Thi Thi phớt lờ cô, chỉ nhìn Trình Lãng, mắt đầy mong chờ.
Trình Lãng liếc nhìn cô như cầu cứu, Dư Tịnh bất lực, bước lại gần: “Nếu nghĩ cho bệnh nhân thì tốt nhất cô đừng để anh ấy ăn những món này.”
“Chị là gì của anh ấy? Mà quản nhiều việc thế hả? “Thi Thi hừ một tiếng.
Dư Tịnh nhún vai vẻ vô tội: “Tôi là y tá quản lí giường anh ấy.”
Thi Thi nheo mắt lại, quan sát cô chăm chú.
Dư Tịnh không tránh né, thành thục nói: “Đây là công việc của tôi, đừng làm khó tôi, đồng thời đây cũng là vì tốt cho anh ấy.”
Hia người nhìn nhau mấy giây, cuối cùng Thi Thi đành thỏa hiệp. Cho dù cô nghi ngờ về thân phận Dư Tịnh, thì cũng cảm thấy bị uy hiếp bởi sự tồn tại của cô.
Trình Lãng thở phào, cho dù bây giờ anh khỏe mạnh thì cũng không dám thưởng thức sản phẩm làm ra do nhất thời hứng lên của đại tiểu thư Thi Thi xưa nay chưa từng đụng tay vào bếp núc.
Dư Tịnh cười mỉm, lại dặn dò mấy câu rồi rời đi.
Trong lòng Thi Thi cực kì khó chịu, cô cũng không phải là bắt ép Trình Lãng phải nếm món ăn mình nấu nhưng cô đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, mấy ngón tay vì nấu canh cho anh mà đều bị bỏng cả, thế mà Trình Lãng lại không liếc mắt ấy một cái. Cô lại là người nhạy cảm, mới nhìn đã nhận ra có gì đó khác lạ giữ Trình Lãng va Dư Tịnh, nếu cô đoán không lầm thì quan hệ hai người tuyệt đối không bình thường. Cô thích Trình Lãng đã lâu rồi, không bao giờ cho phép người khác chen chân vào. Cô mang tâm trạng phức tạp nhìn Trình Lãng mà không nói gì.
Trình Lãng ho khẽ một tiếng: “Muộn rồi, mau về đi, đừng dể người nhà lo lắng.”
“Ngoài việc bắt em về nhà sớm, anh không còn gì muốn nói với em sao?” Thi Thi bực bội nói.
Trình Lãng cười khan: “Anh nói thế cũng là một cách quan tâm em đó thôi.”
Hai mắt Thi Thi sáng lên: “Em biết ngay là em có vị trí đặc biệt trong lòng anh mà.”
Trình Lãng hơi hối hận vì lời nói vừa lỡ buột miệng, khiến Thi Thi lại ảo tưởng, nhưng cũng không tiện phủ nhận, nếu không cô bé này lại khóc lóc nữa. Anh đành nói theo ý của cô bé: “Vậy em còn không nghe lời anh mà về nhà đi.”
Thi Thi gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Vâng.”
Nhưng cô không về ngay mà men theo hành lang tìm đến phòng y tá.
Qua ngã rẽ cô nhìn thấy Dư Tịnh, mọi người đang trò chuyện vui vẻ, Dư Tịnh ngồi ở tỏng cùng, tay đang ghi chép gì đó, lặng lẽ mà đầy cuốn hút. Đến gần Thi Thi mới phát hiện Dư Tịnh đang ghie chép lại tình ình liên quan đến bệnh nhân và những điều cần chú ý, trên sổ công tác dày đặc những chữ.
Thi Thi bĩu môi, tỏ vẻ khinh khỉnh: “Chị có phải bác sĩ đâu, ghi mấy cái này làm gì?”
Dư Tịnh ngước lên thấy cô nàng thì mỉm cười: “Đây cũng là một trong những công việc của tôi.”
“Có thể nói với chị