Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1609 lượt.

uổi tối đi hát karaoke với tớ đi.” Hạ Sính Đình mặt mày sầu thảm.
“Tối nay tớ phải trực ca đêm.”
Hạ Sính Đình ủ rũ nói: “Chẳng phải cậu trực ca ngày à, sao cả đêm cũng trực, y tá trưởng của các cậu bóc lột lao động hả.”
“Người khác có việc nên đổi với tớ.” Dư Tịnh cũng không muốn, nhưng đồng nghiệp hiếm khi nhờ vả, không tiện từ chối.
“Haizzz.” Hạ Sính Đình thở dài, một người xưa nay phóng khoáng vui vẻ như cô mà cũng thấy u sầu.
Trình Lãng đang nhắm mắt nghỉ ngơi thì cảm giác như có người đến cạnh mình, anh mở mắt, cười cười: “XOng việc rồi à?”
“Ừ, đẩy mấy hạng mục không quan trọng lùi lại vài ngày.” Lăng Thiên Ý nhếch môi: “Dù sao cậu cũng không ăn được gì nên tôi không mua gì đâu.”
Trình Lãng buồn bực: “Cậu đang đến thăm người bệnh đó hả?”
Lăng Thiên Ý chớp mắt vẻ giảo hoạt: “Nhưng xem ra cậu không thiếu gì.” Anh ta mấp máy môi, trên tủ cạnh giường bệnh đặt một bát cháo loãng còn xót chút ít mà Trình Lãng vừa ăn xong.
Đó là do Dư Tịnh buổi trưa mang tới, cho dù không phải chính tay cô nấu nhưng vẫn khiến anh cảm thấy ấm áp lạ lùng, Trình Lãng cười khẽ.
“Cười như gió xuân phơi phới ấy nhỉ.” Khóe môi Lăng Thiên Ý như cười như không: “Tuyệt đối có gì đó.”
“Cậu thử nằm cả ngày xem, còn cười được nữa không?” Trình Lãng bực bội nói.
“Thế cũng chưa chắc, có lẽ là y tá ở đây xinh đẹp cũng nên.” Lăng Thiên Ý ngắm nghía những thiên thần áo trắng đang đi qua đi lại.
Mí mắt Trình Lãng hơi giật, lời của Lăng Thiên Ý xem như cũng nói trúng tim đen của anh. Nhưng dù người khác có xinh đẹp thế nào, thì trong trái tim anh vĩnh viễn chỉ có một.
“Ủa, cô y tá xinh đẹp nhất đang đi lại chỗ này kìa.” Lăng Thiên Ý chớp chớp mắt.
Trình Lãng thấy tim giật thót, ngước mắt nhìn, Dư Tịnh nhẹ nhàng bước đến, sắc mặt trầm tĩnh, đưa một cái cặp nhiệt độ cho anh.
“Vẫn phải đo nhiệt độ lần nữa.”
Trình Lãng gật đầu: “Anh tưởng em tan ca rồi.”
Dư Tịnh đáp gọn: “vẫn phải trực ca đêm nữa.”
Trình Lãng tuy không rõ nguyên do nhưng trong lòng lúc này không kìm nén được cảm giác vui sướng. Được ngắm cô nhiều hơn cũng là một niềm hạnh phúc.
Lăng Thiên Ý quan sát Dư Tịnh với vẻ hứng thú: “KHông giới thiệu à?”
“Bạn anh, Lăng Thiên Ý.” Trình Lãng mỉm cười, nhưng khi nhìn Dư Tịnh thì sắc mặt thay đổi, không biết phải nói thế nào.
Dư Tịnh nhận ra sự lúng túng đó, hít một hơi thật sâu: “Tôi là chị dâu họ của Trình Lãng.”
“Tôi cứ tưởng…” Lăng Thiên Ý dừng lại đúng lúc, chuyển sang ho mấy tiếng.
Trình Lãng cúi đầu trong lòng phức tạp khó nói.
Hứa Gia Trì đến hơi muộn.
Dư Tịnh hỏi vu vơ: “Hôm nay tan sở trễ thế anh?”
Hứa Gia Trì cười hì hì, lấy từ sau lưng ra một chiếc túi giữ nhiệt, sau đó lần lượt là mấy hộp giữ nhiệt, trái cây, nước uống, cuối cùng còn móc ra đồ ăn vặt như chocolate dâu, khoai tây chiên…
Dư Tịnh há hốc miệng: “Anh muốn làm gì thế? Định mở tọa đàm ở phòng y tá sao?”
Hứa Gia Trì vẫn cười tít mắt: “Có phải cho em hết đâu.” Anh vừa chia đồ ăn vặt và uống nước cho mọi gười vừa nói: “Ăn nhiều lên, mọi người vất vả rồi.”
Doãn Quyên cười nói: “Anh giờ giống như thủ trưởng hỏi thăm cấp dưới vậy.”
Một câu nói khiến mọi người đều cười vui vẻ.
Hứa Gia Trì ngượng ngùng gãi đầu, dùng cánh tay huých huých Dư Tịnh: “Nấu cho em món em thích nhất đây.”
Doãn Quyên cực kì biết ý, cười hì hì: “Ăn của người ta thì phải biết điều, Dư Tịnh đem đi ăn cơm trước đi.”
Dư Tịnh đỏ mặt kéo Hứa Gia Trì đến phòng nghỉ, Hứa Gia Trì thuần thục đem thức ăn đặt vào lò vi sóng, nghe ‘ting’ một tiếng thì lấy ra đưa Dư Tịnh: “Mau ăn đi.” Sau đó lại hâm nóng chiếc hộp còn lại rồi nói: “Em ăn từ từ thôi, anh cầm cho A Lãng đây.”
“Này.” Dư Tịnh vội ngăn anh lại: “Cậu ấy chỉ ăn đồ loãng thôi.” Hứa Gia Trì cười, giơ hộp lên: “Em nghĩ đến anh cả chút kiến thức sơ đẳng cũng không có à.”
Ánh mắt Dư Tịnh lóe lên, bất giác lúng túng vì sự quan tâm bất thường đó của mình.
Ăn cơm xong, lại bị đồng nghiệp trêu chọc, mãi một lúc lâu sau Dư Tịnh mới có thời gian đi thăm Trình Lãng.
Hứa Gia Trì không biết đang nói chuyện gì với Trình Lãng mà sắc mặt hai người đều tươi cười vui vẻ.
Với tư cách là người phụ trách bệnh nhân, Dư Tịnh đành phải lên tiếng nhắc nhở: “Bệnh nhân không được mệt mỏi quá, người nhà có thể về rồi.”
Hứa Gia Trì bật cười thành tiếng: “Em đúng là quá tận tụy đấy.”
Dư Tịnh nhướng mày.
“Được rồi, anh về trước đây.” Hứa Gia Trì giả vờ nghiêm túc: “A Lãng nhờ em chăm sóc nhé.”
Dư Tịnh mặt không cảm xúc: “Phải vậy thôi, trách nhiệm nghề nghiệp mà.”
Hứa Gia Trì cười, xoa đầu cô.
“Lái xe cẩn thận.”
Hứa Gia Trì gật đầu.
Thấy anh đi xa rồi, Dư Tịnh quay đầu lại, bắt gặp Trình Lãng đang nhìn cô chăm chú.
Mặt Dư Tịnh bỗng nóng lên.
Trong lòng Trình Lãng vô cùng phức tạp, biết rõ cô đã thành chị dâu họ của mình, cũng khá hòa thuận yêu thương anh họ, nhưng vì sao lại thấy không cam lòng. Rõ ràng anh là người xuất hiện đầu tiên, nhưng lại không thể có được cô. Ra nông nổi này, rốt cuộc là lỗi của ai.
Dư Tịnh bị anh nhìn đến tim đập loạn,