XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

a Gia Trì đáp một câu rất khẽ: “Ừ”.
Nước ấm xua tan mọi nỗi mệt mỏi về thể xác, Hứa Gia Trì thở dài.
Thực ra suốt ngày nay anh không ở công ty, chứ đừng nói là làm thêm giờ.
Buổi sáng anh vừa bước vào văn phòng thì đụng ngay Thiệu Mân Quân đang hớt hơ hớt hải.
“Gia Trì, em có nhìn thấy Thiên Ba đâu không?”
“Giờ này chắc anh ấy chưa tới công ty.” Anh đỡ lấy Thiệu Mân Quân đang loạng choạng lảo đảo như sắp ngã: “Sao vậy ạ?”
“Chị không tìm thấy anh ấy.” Thiệu Mân Quân mệt mỏi.
Hứa Gia Trì vô cùng kinh ngạc: “Tối qua tan sở bọn em còn cùng nhau đi lấy xe mà.”
Thiệu Mân Quân sắp khóc tới nơi: “Tối qua anh ấy không về nhà.”
Phản ứng đầu tiên của Hứa Gia Trì chính là anh ta đang ở cùng Thư Nhã, anh gãi gãi đầu, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Làm sao đây? Liệu có xảy ra tai nạn không?” Thiệu Mân Quân cuống đến toát mồ hôi.
Hứa Gia Trì thương xót nhìn chị, chị hoàn toàn tin tưởng Trình Lãngb, Hứa Gia Trì mong rằng anh phán đoán sai, anh không mong người phụ nữ hiền lành này lại chịu tổn thương lần nữa. Anh móc điện thoại ra gọi vào di động của Lữ Thiên Ba, bên kia đã tắt máy. Anh nhân lúc Thiệu Mân Quân không chú ý, gọi điện cho Thư Nhã cũng trong trạng thái tắt máy, Hứa Gia Trì thấy lòng nặng trĩu.
Thiệu Mân Quân hồn xiêu phách tán kéo cánh tay Gia Trì: “Gia Trì, làm sao đây?”
“Em đi tìm với chị.”
Thiệu Mân Quân gật đầu.
Hứa Gia Trì lái xe đưa Thiệu Mân Quân đến tìm chỗ nhà hàng mà Lữ Thiên Ba thường đón tiếp khách hàng, không thấy. Về sau nhớ ra Dư Tịnh từng nhắc đến chuyện gặp Lữ Thiên Ba và Thư Nhã ở quán Starbucks gần công ty, nên vội tới đó, vẫn không có thu hoạch gì. Trong khi ấy, anh không ngừng gọi điện cho Lữ Thiên Ba và tb, đáp lại anh lúc nào cũng là ‘thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin quí khách vui lòng gọi lại sau’. Sắc mặt anh như có mây đen vần vũ, dự cảm không lành càng lúc càng mãnh liệt.
Trong giọng Thiệu Mân Quân có chút cuống quýt: “Gia Trì, còn nơi nào để đi nữa không?”
Thực ra còn có mấy quán bar nữa, nhưng hiện giờ ban ngày nên chưa mở cửa, Lữ Thiên Ba không thể ở đó. Hứa Gia Trì nghĩ ngợi rồi hít thở, như phải hạ một quyết tâm rất lớn: “Mân Quân, chị có biết Thư Nhã ở đâu không?”
“Đương nhiên là biết.” Thiệu Mân Quân ngước lên nhìn anh, hoang mang: ‘Em hỏi điều này làm gì?”
“Vậy chị chỉ đường, chúng ta đến nhà Thư Nhã.”
“Ý em là Thiên Ba ở nhà Thư Nhã?” Thiệu Mân Quân tỏ ra không vui: “Em đùa kiều gì vậy, làm sao có thể thế được.”
“Dù gì bây giờ cũng không tìm được anh ấy, chi bằng đên đó xem thử hoặc Thư Nhã sẽ biết Thiên Ba đang ở đâu.” Hứa Gia Trì cũng không dám nói quá chắc chắn, nhưng nếu Lữ Thiên Ba thực sự ở trong nhà Thư Nhã, thế thì anh ta đã phản bội lời thề ban đầu, Hứa Gia Trì cũng không cần phải giữ chữ tín nữa.
Thiệu Mân Quân há miệng, vẻ mặt không tin được: “Chị gọi điện hỏi Tiểu Nhã thử, xem cô ấy có biết không?”
Hứa Gia Trì không ngăn cản.
Lát sau Thiệu Mân Quân nói vẻ thất vọng: “Cô ấy không mở máy.”
Hứa Gia Trì không nói gì, đó là kết quả trong dự đoán của anh.
Thiệu Mân Quân câm lặng một lúc, rồi hỏi: “Có phải em biết gì rồi?”
Hứa Gia Trì định nói nhưng lại nuốt xuống, anh không tài nào trả lời.
Thiệu Mân Quân cắn chặt môi, rồi đọc địa chỉ.
Hứa Gia Trì lặng lẽ khởi động xe, lái về phía ành Thư Nhã
Lúc xe sắp vào tiểu khu, Thiệu Mân Quân bỗng kêu to: “Dừng xe!”
Hứa Gia Trì thắng gấp, nhìn cô vẻ thắc mắc.
Thiệu Mân Quân thở hổn hển, nơi này cô từng đến vô số lần, nhưng chưa từng sợ hãi như lúc này.
Cô sợ một khi bước vào sẽ nhìn thấy cảnh mình không muốn thấy. Cô chưa bao giờ hoài nghi Lữ Thiên Ba, đối với Thư Nhã cũng một lòng tin tưởng, chân thành đối đãi, nếu chuyện đúng như tưởng tượng của cô, cô làm sao chấp nhận được.
Thiệu Mân Quân chần chừ, cô biết không đi tìm hiểu chân tướng thì chỉ là lừa mình dối người, nhưng cô không có dũng khí đó. Cô cắn môi đến trắng bệch: “Gia Trì, dừng xe ở vệ đường đi,để chị yên tĩnh một lúc đã.”
“Được.” Hứa Gia Trì có thời gian xem điện thoại mới nhận ra Dư Tịnh gọi cho anh nhiều lần, nhưng hiện giờ chuyện của Lữ Thiên Ba chưa chắc chắn, anh không thể rời khỏi đây lúc này, quan trọng hơn là tạm thời anh không muốn để Dư Tịnh biết chuyện của Lữ Thiên Ba và Thư Nhã để càng rắc rối hơn, thế là bấm một tin nhắn nói dối phải làm thêm giờ để cho qua câu chuyện.
Thiệu Mân Quân nhìn con đường rợp bóng cây phía xa, đầu óc trống rỗng.
Hứa Gia Trì lặng lẽ thở dài. Anh có thể hiểu cảm nhận của Thiệu Mân Quân, chồng mình và bạn thân nhất cùng lúc phản bội, nếu không tận mắt chứng kiến thì còn nuôi chút hi vọng, còn nếu bước bước này, để cô chứng kiến tất cả, có lẽ cô sẽ thực sự suy sụp.
Nhưng chuyện đời thường xuyên càng sợ thì càng tới. Thiệu Mân Quân còn đang do dự thì ông trời đã giúp cô quyết định. Đầu đường, Lữ Thiên Ba và Thư Nhã khoát tay nhau, vô cùng thân mật đi tới, tay kia xách túi đồ mua ở siêu thị, hai người cười đùa vui vẻ, trông ấm áp vô cùng.
Thiệu Mân Quân trừng trừng nhìn họ tới gần, trong đầu như một khố