Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
kết quả đã đoán trước, nhưng tim Thiệu Mân Quân vẫn trĩu nặng.
“Em xem có nên để chồng em va họ hàng thân thích của anh ta tới bệnh viện một chuyến không?” Điều khiến Liên Siêu thấy lạ là, mấy hôm rồi mà chồng Thiệu Mân Quân không hề xuất hiện. Cho dù công việc anh ta bận việc nhưng chuyện lớn liên quan đến sinh mệnh có gì mà quan trọng hơn thế chứ?
Thiệu Mân Quân gục đầu, khẽ nói bằng giọng cực khẽ: “Em biết rồi.” Lữ Thiên Ba liệu có nhận lời hay không, trong lòng cô không dám khẳng định. Cái nỉa trong tay cô vô thức chọc chọc vào miếng hoành thánh, nhưng không có bụng dạ nào ăn.
Liên Siêu thấy thế vội hạ giọng nói: “Đừng phụ lòng tốt của bác ấy.”
Thiệu Mân Quân im lặng, miễng cưỡng ăn mấy miếng.
Liên Siêu khuyên: “Ăn nữa đi.”
“Em thật sự không ăn nổi.” Sắc mặt Thiệu Mân Quân ủ rũ không vui.
“Em không ăn thì lấy đâu ra tinh thần để chăm sóc Đông Đông, cho dù không phải vì Đông Đông thì em cũng phải ăn nhiều hơn một chút.” Liên Siêu tỏ ra bình tĩnh, dặn dò cô.
Thiệu Mân Quân bỗng nhớ đến lúc mình thi nghiên cứu sinh, cũng căng thẳng tới mức không ăn nổi, lại còn buồn bực khó chịu. Liên Siêu nói: “Không no bụng trước thì lấy đâu ra sức mà học,, lỡ ngất xỉu trong phòng thi thì chẳng phải lỡ làng hết hay sao?” Anh lúc nào cũng bình tình, cho cô thêm tự tin và sự cổ vũ. Thiệu Mân Quân cúi đầu, cố nhét từng miếng vào miệng, nước mắt rơi tí tách từng giọt, rơi cả vào trong bát.
Liên Siêu lặng lẽ thở dài, anh hiểu nỗi khổ trong lòng cô, vì bệnh của Đông Đông và còn duyên cớ nào đó mà anh không biết. Anh rất muốn dang tay ra, ôm cô vào lòng, dịu dàng lau nước mắt cho cô, dỗ dành cô như trước kia, thương yêu cô, nguyện vì cô mà làm bất cứ việc gì, nhưng anh không thể.
Thiệu Mân Quân cuối cùng đã ăn xong hoành thánh, dạ dày đã đầy, trong lòng hình như cũng thư thái hơn. Ánh mắt cô hơi hạ thấp xuống: “Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh gì chứ?” Liên Siêu rất không vui vì cô khách sáo như vậy với mình, cứ như đang đối xử với một người xa lạ.
Thật ra Thiệu Mân Quân không có ý đó, cô chỉ cảm kích vì Liên Siêu lại lần nữa khuyên nhủ mình, nhưng kiểu giải thích này không cần thiết, cô nói: “Đi thôi.”
Liên Siêu rất ghét bản thân, anh đang nổi cáu gì với Thiệu Mân Quân chứ, tưởng cô chưa đủ muộn phiền hay sao. Giọng anh trầm trầm: “Ừ.”
Thiệu Mân Quân vốn không định mời Liên Siêu lên nhà nhưng đèn cảm ứng trên hành lang đã bị hư, Liên Siêu lại kiên trì đưa cô về tận nhà nên cô đành thỏa hiệp. Ai ngờ, cô mở cửa ra lại bất ngờ nhìn thấy Lữ Thiên Ba ngồi trên sô pha, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt toát lên vẻ bực bội.
Anh ta khí thế đằng đằng chất vấn: “Tại sao không nghe điện thoại?”
Thiệu Mân Quân lấy di động trong túi ra: “Ờ, hết pin rồi.”
Lữ Thiên Ba nhìn chằm chằm Liên Siêu: “Anh ta là ai?”
“Bạn.” Thiệu Mân Quân đáp gọn.
“Bạn kiểu gì?” Lữ Thiên Ba nheo mắt, vẻ mặt rất khó chịu.
Thiệu Mân Quân nén giận: “Miệng mồm anh sạch sẽ một chút đi, đừng có vừa ăn cắp vừa la làng.”
Liên Siêu sợ làm vợ chồng họ mâu thuẫn nên vội nói: “Anh đừng hiều lầm, chúng tôi chỉ là bạn, tôi xin phép cáo từ.”
Lữ Thiên Ba không có ý định buông tha anh: “Đi đâu? Nói rõ rồi đi.” Anh ta lao đến trước chặn Liên Siêu lại, miệng thở ra mùi rượu nồng nặc.
Thiệu Mân Quân cau mày: “Đừng có say rượu làm càn.”
Liên Siêu cũng không vui nhưng nghĩ cho Thiệu Mân Quân nên quyết định kiềm chế: “Lữ tiên sinh, anh uông say rồi, Mân Quân trong nhà có mật ong không, pha một ly cho chồng em uống.”
Thiệu Mân Quân chưa trả lời thì Lữ Thiên Ba đã tỏ ra không vui, hầm hừ nói: “Anh nghĩ anh là ai mà dám chỉ đạo vợ tôi hả?” Anh ta còn chưa hả giận, nhổ ‘toẹt’ vào mặt Liên Siêu.
“Lữ Thiên Ba anh đừng có quá đáng!”, Thiệu Mân Quân đã nhịn anh từ lâu, thật sự không nhịn được nữa. “Chúng ta đã li hôn rồi, tôi có bạn bè nào, làm gì anh không có quyền quản.” Người lừa chị kí vào đơn li hôn là anh ta, kẻ ngoại tình làm chuyện sai trái cũng là anh ta, bây giờ còn cắn ngược lại, Thiệu Mân Quân khó khăn lắm mới kiềm chế được cảm xúc, một lòng một dạ lo cho Đông Đông mà anh ta lại cứ kiếm chuyện vô lí.
Liên Siêu nghe mà sững sờ, Thiệu Mân Quân hôm đó mất kiềm chế là vì chuyện này ư? Họ li hôn bao năm rồi, vì chuyện gì, bao câu hỏi cứ ập tới.
“Tốt, tốt, rất tốt.” Lữ Thiên Ba nói liên tục mấy chữ ‘tốt’, ánh mắt anh ta hung dữ: “Chúng ta đã li hôn, tôi không quản cô nữa. Cô giấu Đông Đông đâu rồi, mau đưa nó ra”
“Tôi không giấu, tôi cũng không phải không cho nó gặp anh.” Thiệu Mân Quân bình tĩnh nói: “Tôi đã gọi điện bảo là Đông Đông nhớ anh, hết lần này đến lần khác van xin anh tới thăm nó mà anh trả lời thế nào.”
Sắc mặt Lữ Thiên Ba không tự nhiên, giọng nhỏ hơn nhiều: “Tôi nói có thời gian sẽ về thăm nó, bây giờ chẳng phải tôi đến rồi hay sao, còn cô thì lại giấu nó đi.”
“Nó ở bệnh viện.” Thiệu Mân Quân so vai, ánh mắt ảm đạm: “Ngày mai tôi dẫn anh tới thăm nó, vừa hay anh có thể xét nghiệm máu xem có thích hợp với Đông Đông không?”
“Em nói cái gì?” Lữ Thiên Ba bỗng cao giọng.
Thiệu Mân Quân hít thở t