The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1675 lượt.

đi xả nước tắm cho em.”
Thiệu Mân Quân vội nói: “Để em làm.”
Tay Liên Siêu khựng lại: “Vậy anh tìm cho em mấy bộ quần áo để thay”, anh chạy vào phòng, lục tìm một cái áo pull hai tấm khăn lông, mang ra đưa cho Thiệu Mân Quân, đồng thời giải thích: “Mới đấy.”
Thiệu Mân Quân gật đầu: “Vâng.”
Liên Siêu cầm áo khoác lên: “Vậy em tắm rửa nghỉ ngơi sớm, sáng mai anh đến đón em tới bệnh viện.”
“Anh đi đâu?”
“Qua nhà bạn.” Giọng anh rất dịu dàng.
Thiệu Mân Quân khẽ cắn môi: “Em lại mang phiền phức cho anh rồi.”
“Không có chuyện đó đâu, em yên tâm ở lại đi.” Liên Siêu mở cửa đi.
Thiệu Mân Quân chống cằm, đờ đẫn.
Rốt cuộc là vì sao cô lại nhận lời theo Liên Siêu về nhà, lẽ nào trong lòng cô cũng thoáng một nỗi mong chờ? Cô không phủ nhận sự xuất hiện trở lại của Liên Siêu khến mặt hồ phẳng lặng trong tim cô dậy sóng, nhưng cô biết rõ tình yêu đã qua làm sao quay đầu trở lại. Ban đầu khi chia tay, nỗi nhớ cứ từ từ gặm nhấm trái tim cô, rồi về sau dần dần tê liệt, tình đầu của cô cũng chôn vùi theo tuổi thanh xuân.
Một cơn gió lạnh thốc vào, như bị gió thổi đau mắt, cô dụi dụi hai mắt, lẩm bẩm: “Có gió rồi.” Cô đến cửa sổ đóng lại, vài ngôi sao lấp lánh tỏa sáng trên bầu trời tối đen, sáng rỡ lấp lánh, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày đẹp trời.”
Lưng cô bỗng cứng lại, chiếc xe màu xám bạc của Liên Siêu vẫn đậu bên dưới, cửa sổ xe có một đốm sáng lấp lóe lên không theo quy tắc nào. Cô suy tư một lúc rồi gọi vào di động của Liên Siêu.
Anh nhanh chóng nghe máy: “Có đồ gì không tìm thấy à?”
Thiệu Mân Quân không đáp mà hỏi: “Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà bạn, sắp đi ngủ rồi.”
“Anh nói dối.” Thiệu Mân Quân vạch trần anh ngay.
Liên Siêu không biết đã sơ hở ở đâu, vẫn cứng miệng: “Anh đâu có.”
Thiệu Mân Quân lặng im không nói.
Mấy giây im lặng đó khiến không khí rơi vào sự chết chóc, Liên Siêu không chịu được nữa: “Anh không lừa em, nếu em không tin, anh có thể để bạn anh nghe máy.”
“Được, anh bảo anh ta nghe máy.” Thiệu Mân Quân bình tĩnh nói.
Liên Siêu nghẹn lời, lộ rồi, bây giờ đi đâu tìm bạn bây giờ.
“Câu nào của anh là thật là giả, mà em cũng không biết sao?” Thiệu Mân Quân nói, Liên Siêu chỉ cần nói dối là giọng nói chắc chắn sẽ nhỏ, cô hiểu anh còn hơn bản thân.
“Đừng lo cho anh, em sợ anh sẽ ngủ ngoài đường à?” Liên Siêu cười.
Thiệu Mân Quân chậm rãi nói: “Nên anh định ngủ trong xe hả?”
Liên Siêu hơi cuống: “Sao em biết?” Anh quay kính xe xuống thò đầu ra, nhìn Thiệu Mân Quân từ xa. Bốn mắt nhìn nhau, Liên Siêu thở ra, vẫn bị cô nhìn thấu rồi. Cô quá thông minh, vẫn như trước đây, dù làm chuyện gì cũng không giấu nổi cô. Trước kia anh tốn bao công sức chuẩn bị quà sinh nhật cho cô, cứ ngỡ sẽ cho cô một bất ngờ thú vị, nhưng Thiệu Mân Quân lúc nào cũng đoán được là quà gì trước khi hộp được mở ra, khiến anh vô cùng buồn bực.
“Lên đi.” Thiệu Mân Quân nói trong điện thoại, sau đó cúp máy.
Liên Siêu chần chừ hồi lâu rồi ngoan ngoãn lên nhà.
Thiệu Mân Quân đã lấy một bộ gối ra: “Em ngủ sofa là được.”
Liên Siêu làm sao nhẫn tâm: “Để anh ngủ sofa cho, em ngủ giường sẽ thoải mái hơn.”
Thiệu Mân Quân khẽ lắc đầu: “Lí nào khách lại giành địa bàn của chủ nhân.”
Liên Siêu không nghĩ gì nói ngay: “Em có thể là nữ chủ nhân.”
Thiệu Mân Quân day day huyệt thái dương, quay mặt đi.
Liên Siêu hối hận tới độ muốn đánh mình một trận, lại nói nhảm nhí làm cô giận rồi. Một lát sau anh dè dặt hỏi: “Em tắm chưa?”
“vẫn chưa.” Thiệu Mân Quân trả lời cộc lốc.
“Ồ…” Liên Siêu nhíu mày: “Mân Quân, xin lỗi, anh….”
“Được rồi.” Thiệu Mân Quân cắt ngang: “Không cần nói nữa”, rồi vào phòng tắm. Lát sau vẳng tiếng nước chảy.
Liên Siêu rón rén vào nhà bếp hâm nóng sữa, anh nhớ Thiệu Mân Quân ngủ không ngon, quen uống một ly sữa trước khi ngủ. Vừa đặt ly sữa vào lò vi sóng, thì nghe cô gọi tên anh.
Giọng cô lúng túng rụt rè: “Liên Siêu, anh có đó không?”
“Có, có.” Anh bước đến trước cửa nhà tắm.
“Có thể làm phiền anh…” Thiệu Mân Quân ấp a ấp úng, khó mở lời.
Liên Siêu cảm thấy kì lạ: “Em nói đi, anh nghe đây.”
“Cái đó của em…giúp em đến cửa hàng tiện lợi mua…thực sự rất xin lỗi…” Thiệu Mân Quân đỏ mặt như sắp chín, sớm không tới muộn không tới, mà đúng lúc này thì họ hàng lại đến thăm.
Cô nói năng rời rạc, nhưng Liên Siêu vẫn hiểu đại khái. Đôi mắt anh thoáng nở nụ cười: “Ừ, đợi anh một lát.”
Anh lại lao xuống dưới, không hiểu sao lại nhớ đến ngày nào đó của bốn năm trước.
Lần đó trên xe bus, Thiệu Mân Quân cũng gặp đúng ‘ngày tốt’, váy trắng ướt đỏ một khoảng, cô khóc lóc cầu cứu Liên Siêu: “Mau giúp em với.”
Ý cô là để Liên Siêu cởi áo khoác ra che phía sau cho cô, nhưng Liên Siêu không hề nghĩ tới chiêu đó, mà bắt Thiệu Mân Quân ngồi lên đùi anh. Thiệu Mân Quân giãy giụa nhưng anh không chịu thua. Những hành khách khác xì xào bàn tán, có người nói họ sến, có người nói đó gọi là tình cảm lãng mạn, hại Thiệu Mân Quân xấu hổ không dám ngẩng đầu lên. Kết quả xuống xe rồi, Liên Siêu buồn bực phát hiện đùi anh cũng bị dính vết đỏ