XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

a ngoài tìm.
“KHông sao.”
Dư Tịnh dè dặt dò hỏi: “Chị gọi điện cho bố Đông Đông à?”
“Ừ.”
“Anh ta nói sao?”
“Còn nói gì được?” Thiệu Mân Quân trong nụ cười đau khổ còn có chút thê lương và trào phúng: “Anh ta không chịu tới thăm Đông Đông.”
Dư Tịnh xưa nay hiền thục, bây giờ chỉ muốn chửi thề, sao lại có người nhẫn tâm như vậy.
Ánh trăng nhàn nhạt và lạnh lẽo chiếu qua khung cửa sổ, để lại chiếc bóng loang lổ đầy bi thương.
Thiệu Mân Quân vuốt lại tóc: “Vào thôi, chắc Đông Đông ngủ rồi.”
“Chị Mân Quân, chị cứ thế này cũng không phải cách, vậy đi, khi nào em không trực đêm sẽ đến chăm Đông Đông, Gia Trì cũng có thể ở lại đêm, chị tranh thủ về nhà nghỉ ngơi.”
“Vậy làm sao được.”
“Sao không được, chúng ta là bạn đúng không?” Dư Tịnh ngập ngừng rồi nói: “Bệnh của Đông Đông không phải trong thời gian ngắn là hồi phục được, nếu chị mệt rồi ngã bệnh, nó phải làm sao?”
Thiệu Mân Quân không nói gì nữa.
“Cứ thế nhé, tối nay em không giành với chị nữa, lúc về em với Gia Trì sẽ cùng bàn bạc sắp xếp thời gian, thay phiên nhau chăm sóc Đông Đông.” Dư Tịnh hơi nhíu mày: “Tin em, em sẽ chăm sóc tốt Đông Đông.”
“Chị sao lại không tin chứ.” Thiệu Mân Quân trong tích tắc khóc không thành tiếng, Dư Tịnh vốn đã là y tá, chăm sóc bệnh nhân chắc chắn là chu đáo ân cần hơn cô. Cô chỉ thấy chua xót, người đàn ông đầu ấp tay gối bao năm còn không bằng những người bạn này.
Dư Tịnh nhẹ nhàng xoa bờ vai mảnh mai của Mân Quân, Mân Quân không phải người yếu đuối, chỉ là gánh nặng hiện nay quá nặng nề. Bắt người phụ nữ yếu ớt này gánh vác, thực sự làm khó cô quá.
Hứa Gia Trì không phản đối ý kiến của Dư Tịnh, anh tự thấy mình mắc nợ Thiệu Mân Quân, có cơ hội bù đắp thì anh cũng sẽ an lòng hơn.






Hạ Sính Đình dạo này có phần buồn bực, mẫu thân đại nhân ép cô đi xem mắt quá gắt, gần như mỗi cuối tuần đều thu xếp, cô trốn được thì trốn, không trốn nổi lại phải ăn mặc kì quái, hóa trang kinh khủng, hù cho người ta bỏ chạy rồi tính sau. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, chẳng hạn người đang ngồi trước mặt cô đây.
Anh ta bình thản như không, chìa tay ra: “Chào cô, tôi là Lăng Thiên Ý.”
“Hạ Sính Đình.” Cô uể oải nói.
Lăng Thiên Ý cười tươi: “Cách ăn mặc của cô Hạ đây rất có phong cách.”
Hạ Sính Đình lườm anh, người này hoặc là có tật ở mắt, hoặc là nối dối trắng trợn, nhưng vẻ mặt anh ta rất thành thật không nhìn ra chút dối trá nào.
Lăng Thiên Ý thành thực đáp: “Người giới thiệu cho tôi xem hình của cô, tôi nhận ra ngay, còn với bộ dạng bây giờ của cô thì thần thành cũng không nhận ra nổi.”
Hạ Sính Đình tức tối: “Thế mà anh còn nói tôi có phong cách.”
“Không nói hôm nay.” Lăng Thiên Ý đáp gọn.
Hạ Sính Đình: “…”
Trong mắt Lăng Thiên Ý hiện lên vẻ thú vị. 
Lúc này Hạ Sính Đình nhận được một cuộc điện thoại, cô liếc qua số gọi, là số điện thoại cố định rất lạ, nên nghe máy, lát sau cô nhíu mày: “Sao lại là anh?” Cuộc điện thoại này là do Thành Thành gọi tới, từ lần trước sau khi xem mắt Dư Tịnh, anh ta ngày nào cũng gọi điện hẹn hò không biết mệt mỏi, lần nào cũng bị Hạ Sính Đình viện đủ lí do từ chối, anh ta càng chiến càng bại, càng bại càng chiến, kiên trì không thua, Hạ Sính Đình bị anh ta ép đến cuống cả lên, nhìn thấy số anh ta gọi là bấm tắt ngay, anh ta lại đổi số khác gọi tới, có thể thấy sức hấp dẫn của Dư Tịnh lớn thế nào. Nếu không phải Dư Tịnh đã kết hôn, Hạ Sính Đình chắc chắn sẽ tác thành cho bạn, dù gì bây giờ người si tình lại có nghị lực như vậy cũng hiếm thấy.
Thành Thành bên kia điện thoại nói như cười như không: “Là anh đây.”
“Tôi phục anh thật rồi.” Hạ Sính Đình thở dài.
Thành Thành nói như có ý tứ sâu xa: “Anh có thành ý đến vậy, có phải em nên suy nghĩ sẽ nhận lời anh?”
Hạ Sính Đình lúc này chỉ muốn tặng anh ta một câu: Hận không gặp nhau lúc chưa cưới. Đồng thời lại hối hận vì ban đầu đã bắt Dư Tịnh đi thay mình, như thế không chỉ làm tổn thương Thành Thành, mà có thể tạo ra mâu thuẫn cho gia đình Dư Tịnh. Cô chống cằm, vắt cạn đầu óc ra suy nghĩ, cuối cùng nói: “Xin lỗi, vẫn không được.”
“Tại sao?” Thành Thành truy hỏi, có cảm giác thất bại thảm hại. Sớm biết muốn gặp cô khó khăn như vậy, thì hôm đó đã không nên bỏ đi.
“Tôi có bạn trai rồi.” Hạ Sính Đình lúng túng nhìn Lăng Thiên Ý ngồi đối diện.
Thành Thành sửng sốt: “Em đùa đấy à?”
“Sự thực là thế.”
“Có nhanh vậy không?”
Hạ Sính Đình nói rất thành thật: “Có những người ngay từ lần đầu gặp đã biết đó là người mình cần tìm kiếm cả đời này.” Chẳng hạn Dương Dận, cô nhướng khóe môi, mặt đỏ hồng.
Thành Thành nghẹn lời, đúng là thế. Nhưng anh cũng là lần đầu gặp cô đã đoán chắc như thế, song cô lại chẳng cho anh cơ hội.
Bên kia không có tiếng động, Hạ Sính Đình đoán chắc cú này quá mạnh, anh ta nhất thời không hoàn hồn nổi, nên cúp máy luôn.
Lăng Thiên Ý hỏi vẻ thú vị: “Người theo đuổi?”
Hạ Sính Đình trả lời đúng cũng không được, mà nói không đúng cũng chẳng xong, chỉ có thể ‘ừm’ một tiếng ậm ừ