XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

g mà sau khi ngươi ra ngoài rồi nhớ đi nhanh môt chút, trăm ngàn đừng để cho Vô… à, đừng để cho Trường Nghi… đừng để cho hoàng hậu nhìn thấy ngươi.”
Xưng hô của ta bất ngờ thay đổi liên tục, Ngô Ung ngây ngốc nhìn ta, cuối cùng hắn lo lắng nói: “Tây hoàng, ta muốn nói rõ một chút trước, ta không thích nam nhân… Ta cũng không bởi vậy mà đi hầu hạ ngài…”
“……”
Ta đứng sang bên cạnh một chút, lấy dây cột tóc lại: “À, ngươi nghĩ quá nhiều rồi, thật đó.”
Ngô Ung: “…”
Khối sắt ầm ầm đóng lại.
Ngô Ung: “…”
Ta lắc đầu, xoay người rời đi.
Quên đi, vẫn là chờ Vô Mẫn Quân đến đây rồi nói sau, ta mặc kệ hắn…
Nghĩ đến Vô Mẫn Quân, ta không khỏi bắt đầu nhớ lại quá trình ngượng ngùng kia, cũng may ta trái lo phải nghĩ, rốt cục nghĩ ra một biện pháp làm cho mình chẳng phải xấu hổ, chính là đem toàn bộ trách nhiệm quẳng cho Vô Mẫn Quân.
Vì thế ta hùng hổ trở về Chưởng Kiền điện, Vô Mẫn Quân ngồi trước chiếc gương ngắm nghía… Không đúng, là ngồi trước gương xem trên mặt có thật sự bị hủy dung không, thấy ta đến, hắn quay đầu: “Rốt cục không thẹn thùng nữa à?”
Ta chỉ vào hắn: “Đương nhiên! Ta chưa từng thẹn thùng! Nhưng thật ra ngươi, hẳn là rất xấu hổ đi…”
Vô Mẫn Quân: “…”
“À, ngươi nói xem, vì sao?” Vô Mẫn Quân ung dung khoanh tay.






Tròng mắt ta xoay vòng vòng: “Thật ra đều là phản ứng nam nhân các người sinh ra, ta nằm mơ… Ta nói cho ngươi, ta chỉ là mơ một giấc mơ rất bình thường, chỉ là chúng ta uống rượu chung với nhau mà thôi, tuyệt đối không có cái gì kỳ quái khác… Cho nên đủ thấy, khẳng định là thân thể của chính ngươi không thể kiềm chế… Nghĩ đông nghĩ tây…”
Vô Mẫn Quân: “… Ngươi thật đúng là nhanh mồm nhanh miệng, chuyện này mà cũng có thể đổ lên đầu ta.”
Hắn làm ra bộ dáng “Ta thua rồi”, sau đó tiếp tục chủ đề: “Nhưng, ngươi nói là ngươi nằm mơ thấy chúng ta uống rượu ư?”
Ta lắp bắp nói: “Đúng, đúng vậy! Thì sao?”
“Không có gì, đừng khẩn trương như vậy…” Vô Mẫn Quân nở một nụ cười không tử tế gì, “Nhưng ta hỏi này, có thật sự chỉ là uống rượu không?”
***
… Quả nhiên, không lâu sau, tin tức “hoàng hậu nương nương căn bản không đứng đắn như vẻ ngoài”, nhanh chóng truyền ra…
Hơn nữa, phạm vi truyền ra còn là tứ quốc.
Không lâu sau khi ta thành hôn với Vô Mẫn Quân, Lưu Lương rời đi trước, hắn từ đầu tới cuối cũng chưa để lại ấn tượng gì, thậm chí sau ngày hắn đi, ta nghĩ về hắn, hóa ra còn không thể nhớ rõ diện mạo của hắn.
Sau đó Nguyên Úc cũng rời đi.
Thoạt nhìn Nguyên Úc đối với Trường Nghi… cũng là ta, có chút lưu luyến, nhưng bây giờ danh hiệu “Hoàng hậu nương nương không đứng đắn” đã bị lan truyền rồi, ta không thể lại để cho lời đồn “Hoàng hậu nương nương không tuân thủ nữ tắc” tiếp tục truyền loạn ra, nên chỉ có thể giả bộ cái gì cũng không biết, đuổi hắn đi.
Lưu Lương và Nguyên Úc lần lượt rời đi, người Bắc Xương Quốc rốt cuộc cũng ý thức được sự bất bình thường – đế hậu thoạt nhìn qua quan hệ hòa hợp ( còn hòa hợp quá đáng nữa), không giống đang giận dỗi mà Ngô Ung lại chậm chạp không về nước, thật là khiến cho người ta nghi hoặc.
Ta và Vô Mẫn Quân thương lượng một lúc, quyết định thả hắn đi, Vô Mẫn Quân tỏ vẻ cứ cưỡng bức hắn một phen khiến cho hắn chạy về Bắc Xương Quốc.
Thật ra thì hắn cũng không cần phải bị cưỡng bức đe dọa như thế, dù sao hắn cũng không hoàn toàn thể nói chuyện hắn đã trải qua, khu vực xung quanh hồ nước là cấm địa, nếu nói hắn tiến vào đó là do hắn không đúng trước, rõ ràng có ý đồ gây rối, cho nên chỉ có thể tự mình cắn răng chịu.
Ta rất đồng ý với ý tưởng của Vô Mẫn Quân, đồng thời ta cũng cảm thấy Ngô Ung bị giam tại mật thất rất là đáng thương, vì thế ta cùng Vô Mẫn Quân liền chọn ngày, lúc chạng vạng đi đến hồ nước.
Vừa mới mở cửa mật thất, ánh sáng chiếu vào bên trong, lập tức nghe thấy thanh âm yếu ớt của Ngô Ung: “Mau… mau thả ta ra ngoài…”
Ta đang định nói: “Đợi chút, chúng ta kéo ngươi lên” — bởi vì Vô Mẫn Quân cho rằng mật đạo kia vẫn không nên để người khác biết, cho nên chúng ta cầm theo một sợi dây dài tới, một đầu buộ ở trên cây, chuẩn bị kéo hắn lên như vậy.
Vô Mẫn Quân lại dùng tay ngăn ta lại, chỉ vào hắn: “ Thả ngươi ra? Ngươi bất kính với bản cung như thế, nói thả là thả, chẳng phải là Tây Ương Quốc ta dễ bị bắt nạt sao ?”
Ta: “…”
Sau khi đã hại người ta mà còn làm ra vẻ như vậy….
Ta không nói gì nhìn Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại cười cười với ta, sau đó tiếng nói của Ngô Ung truyền đến: “Không, không, không, ta có thể nói cho các ngươi chuyện cơ mật của Bắc Xương Quốc…”
Ta choáng váng, vừa định nói, Vô Mẫn Quân lại lạnh lùng nói: “Ý của ngươi là gì? Nghi ngờ trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao? Các ngươi còn có bí mật gì mà chúng ta không biết chứ?”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng, ta nói giản lược sơ một chút, đại khái là gian tế ở trong triều đình Bắc Xương Quốc các ngươi có hơn hai mươi người… Bên người Bắc đế còn có năm sáu người…”
Ngô Ung: “… Hàng năm p