Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
n Quân cười: “Ừ… sau khi mọi chuyện hoàn thành, khen ngợi hắn thật tốt một chút đi.”
“?” Ta khó hiểu nhìn Vô Mẫn Quân, cho rằng hắn bị kích thích đến điên rồi.
Vô Mẫn Quân nhìn ta, nói: “Kỳ thật hành vi lần này của Đỗ Kỳ Nham — bao gồm ái mộ một cô nương nước láng giềng ban đầu, đều là ý của ta. Hắn nói với ta, có một vị cô nương té xỉu trước cửa nhà hắn, hắn phái người đi thăm dò, phát hiện là một nữ nhi của tiểu quan ở Bắc Xương Quốc, viết thư hỏi ta làm sao bây giờ, ta trực tiếp bảo hắn giả bộ như nhất kiến chung tình với đối phương, khó có thể tự kềm chế, nếu đối phương nói phụ thân không đồng ý, liền toát ra ý tứ nguyện ý vì nàng phản quốc, đến lúc đó kẻ đứng đằng sau khẳng định sẽ trồi lên khỏi mặt nước, đến nói chuyện với hắn — nếu ta không đoán lầm hẳn là chính là Bắc đế. Nếu là như vậy, liền làm bộ giãy giụa do dự, cuối cùng làm ra vẻ giãy dụa đáp ứng.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân tiếp tục nói: “Sau này ta đoán đến mấy loại khả năng, Bắc đế có thể sẽ để Đỗ Kỳ Nham trở thành bộ hạ của hắn – nhưng loại khả năng này có vẻ nhỏ, dù sao nếu Đỗ Kỳ Nham làm phảntrước khi lâm trận, hắn sẽ thảm. Cho nên Bắc đế có thể để cho Đỗ Kỳ Nham giả chết.
“Nếu thật sự là như vậy, ta bảo Đỗ Kỳ Nham đồng ý, lại nói với hắn đưa binh lính Bắc Xương quốc tới chỗ rừng cây gần đấy nghỉ ngơi, ban ngày bọn họ thừa dịp mọi người vui chơi ngày đêm mà xuất binh, cho nên bên đem cần phải được nghỉ ngơi. Bên cạnh Hà thành có một rừng cây lớn có thể chứ được cả vạn người.”
“Nếu thời tiết tốt, nửa đêm vụng trộm phóng hỏa khiến toàn bộ chết cháy, nếu trời không toại nguyện ý người mà mưa thì dẫn bọn hắn tới ngọn núi bên cạnh, nửa đêm đảy đá xuống núi, mượng lức của mưa giết chết toàn bộ.”
Vô Mẫn Quân rốt cuộc nói xong, cười khanh khách nhìn ta: “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Ta: “…”
Ta cảm thấy thế nào ư?!
Ta cảm thấy ta không còn lời nào để nói…
Đại khái thấy sắc mặt ta quá kém, Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Được rồi, ta biết khả năng của ngươi không thể lý giải được ta đang nói cái gì, đừng nghĩ , miễn cho đau đầu.”
“…” Ta liếc hắn, “Ngươi làm trò…”
Sau đó ta chống đầu nhìn hắn: “Vô Mẫn Quân, ngươi, ngươi nghĩ như thế nào được vậy? Người ta chỉ là một cô nương thôi, ngươi đã liên tưởng được xa như vậy, lại còn nghĩ tới tất cả các biện pháp xử lý…. Còn đoán được chuẩn như vậy…. Ngươi cũng quá khủng bố …”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vậy sao? Ta chỉ là tùy tiện nghĩ chút thôi.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân: “Không biết, tùy tiện chơi đùa…”
Ta: “… Vì sao ngươi lại bỗng nhiên muốn đi chơi.”
Vô Mẫn Quân ngã về phía chiếc bàn ở trên, lười biếng phục người ra: “Không có gì, chẳng qua nếu như chiến tranh mà bắt đầu, phỏng chừng sẽ việc đứng lên.”
“Không chỉ đơn giản ‘Việc nhiều hơn’ như vậy chứ…” Ta đổ mồ hôi.
Dù sao lại tiếp tục nói, lúc trước Vô Mẫn Quân cũng dùng chính loại thái độ lười nhác nhàn nhã này, đi bước một đem Đông Nguyên quốc bức đến không đường thối lui …
Ta vuốt cổ, nói: “À… Tốt, dù sao ta mới chỉ ở trong dân gian Tây Ương được hai ba ngày, không biết rõ đường.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ta một ngày cũng chưa từng ở.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân sang sảng cười với ta: “Chẳng qua cũng không liên quan, dù sao cũng chỉ là đi dạo.”
Ta nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng đúng, dù sao chúng ta biết khinh công, thật sự không được liền nhảy ra chỗ cao quan sát, sẽ không đến mức không về lại hoàng cung được.
Hơn nữa Vô Mẫn Quân nói cũng đúng, ta liền gật gật đầu: “Cũng được, dù sao trong hoàng cung… rất nhàm chán.”
***
Ngày hôm sau khi ta và Vô Mẫn Quân xuất phát, dùng bộ trang phục dân nữ và dân nam mang về lúc trước, tùy tiện mặc mỗi người một bộ, lại qua mặt thị vệ, lặng lẽ xuất cung.
Tây Ương quốc so với Đông Nguyên quốc phồn hoa hơn nhiều, đám đông trên đường cái rộn ràng nhốn nháo, phố xá đông vui, tiếng tiểu thương rao hàng liên tiếp, ta cũng quay đầu nhìn chung quanh đánh giá, Vô Mẫn Quân yên lặng giữ chặt ta: “Đừng dọa người.”
Ta nghi hoặc nói: “Sẽ sao? Không có việc gì, bọn họ cũng không nhận ra ta.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Thật không, nhìn ngươi xem, có phải mọi người đều đang vụng trộm để ý ngươi hay không.”
Ta vừa thấy, quả nhiên là có rất nhiều người đều hai tay đặt ở bên hông, thật cẩn thận nhìn ta, thần sắc thậm chí có chút đề phòng.
Ta cả kinh, khẩn trương nói: “Sao lại thế này… Chẳng lẽ cải trang lần này không tốt?”
Vô Mẫn Quân liếc mắt nhìn ta một cái nói: “Không, bởi vì ngươi lén lút thoạt nhìn rất giống kẻ trộmtặc.”
“…”
Vì thế ta chỉ có thể đoan đoan chính chính đi trên đường.
Dù sao ta phát hiện có một thứ mà trước đây ta chưa từng thấy ở hoàng cung Đông Nguyên quốc hay Tây Ương quốc, gọi là Dương Trường (??), là một loại trứng gà đặc thù, trứng gà đó nếu bị đập vỡ ra thì sẽ thấy lòng trắng trứng ở xung quanh, bên trong là lòng đỏ trứng màu vàng tươi, thoạt nhìn giống như là một vầng mặt trười vậy, cho nên mới có tên này.
Ta hiếu kỳ nói: “Ta cũng không biết có thể n