XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1721 lượt.

ý đến hắn, dù sao kết quả cuối cùng cũng đã nghĩ tới, vì thế ta miễn cưỡng nói: “Ngươi không phát hiện ra một vấn đề sao?”
Vô Mẫn Quân: “?”
“Ngươi vừa mới dọa Bình Dương, muội ấy chạy quá nhanh , thế cho nên quên nói cho ngươi biết vị trí của khách điếm.”
“…”
Vô Mẫn Quân đứng dậy, kêu lên với bên ngoài: “Bình Dương! Quay lại!”
Đương nhiên, Bình Dương sớm đã đi xa , làm sao nghe được.
Không biết sao, trong lòng ta vô cùng sung sướng.
***
Sau khi xác định vị trí khách điếm kia, ta và Vô Mẫn Quân nói cho Thái Sư việc này, chúng ta đại để muốn mượn cơ hội này ra khỏi cung một lần, nhưng Thái Sư thực tự nhiên tỏ vẻ ông ta phái người đi là được, tính toán nhỏ nhặt của ta với Vô Mẫn Quân thất bại, trở nên xám xịt nói —— được.
Một chữ, đủ để nhìn được oán niêm của chúng ta.
Quả nhiên như dự đoán của Vô Mẫn Quân, vị kiếm khách kia luôn luôn đợi tại khách điếm kia, nghe thấy người Thái sư phái đi kia nói xong, lập tức đi cùng tới hoàng cung, Bình Dương đã giao thanh kiếm và ngọc bội cho chúng ta, để cho chúng ta hỗ trợ đi tìm xem.
Thái Sư cũng không dám khinh thường, phái người đem vị kiếm khách kia —— gọi là Lã Dẫn —— phái người đem Lã Dẫn tra xét cái không còn một mảnh. Lã Dẫn từ nhỏ cha mẹ đều mất, được sư phụ hắn nuôi lớn, từ nhỏ đã lưu lạc giang hồ, võ công không kém, làm người cũng coi như chính trực, tuy rằng không có tạo ra được đại danh gì, nhưng ít ra đường đường chính chính. Sau đó sư phụ hắn bị người khác mưu hại, hắn liền muốn đi tìm người đó báo thù.
Người nhưng thật ra không có vấn đề gì, chỉ sợ muốn hắn cùng Bình Dương kết hôn, trước cần thay hắn báo thù.
Thời điểm ta triệu tiếp kiến vị Lã Dẫn kia, hắn có vẻ cũng không phải rất khẩn trương, đại để là vì hắn là người trong giang hồ, hơn nữa hiện tại cho dù thế nào cũng đều là do Bình Dương không đúng, cho nên tuy rằng cấp bậc lễ nghĩa khác biệt, nhưng cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Mà trên thực tế, Vô Mẫn Quân cùng Bình Dương đều tránh ở phía sau bình phong, nghe lén đối thoại giữa ta với Lã Dẫn.
Ta hắng giọng, nói: “Lã… Dẫn. Trẫm hỏi ngươi, ngươi hiện tại cũng biết cô nương đêm đó là loại người nào?”
Lã Dẫn nói: “Khởi bẩm bệ hạ, thảo dân đã biết, nàng là Bình Dương công chúa.”
“Ừ.” Ta gật gật đầu, “Vậy ngươi cũng biết, hiện tại công chú đã mang thai con của ngươi?”
Lã Dẫn lộ ra vẻ mặt rối rắm: “khởi bẩm bệ hạ, thảo dân biết…”
Ta giả bộ cả giận nói: “Vẻ mặt của ngươi là thế nào, không vui sao? !”
Lã dẫn giải thích nói: “Hồi bệ hạ, cũng không phải… Chính là khoảng cách giữa thảo dân và Bình Dương công chúa thật sự quá xa, đêm đó thảo dân trúng… độc, thần trí không rõ ràng, lại càng không biết thân phận kim chi ngọc diệp của Bình Dương công chúa. Ai ngờ khéo như vậy, không ngờ lại có mang…”
Ta an ủi nói: “Ngươi yên tâm, Bình Dương cùng trẫm đều không phải quá chú trọng tới gia thế của ngươi, tuy rằng tỷ muội trẫm có nhiều, nhưng tình cảm với Bình Dương vốn rất tốt, Bình Dương thích thì ta cũng thích, xuất thân của ngươi như thế nào cũng không phải quá trọng yếu.”
Lã dẫn cúi đầu nói: “Đa tạ bệ hạ. Nhưng… Thảo dân là người trong giang hồ, sao có thể cùng một công chúa… Ai, không dối gạt Hoàng Thượng, tại hạ lưu lạc giang hồ mấy năm, kẻ thù nhiều không đếm xuể, nếu thật sự thành hôn cùng công chúa, chỉ sợ ngược lại lại liên lụy tới công chúa.”
Ta xùy hắn nói: “À, quý phủ công chúa ít nhất cũng có mấy trăm người cùng thị vệ, trẫm còn có thể phá lệ chọn những kẻ biết võ, chẳng lẽ lại còn để những người đó —— chỉ cần bọn họ không cùng nay xông lên, lấy nhiều địch ít chắn hẳn không có vấn đề.”
Lã dẫn: “…”
Ta nghĩ nghĩ, phát hiện bản thân mình lại bắt chước thái độ ngữ khícủa Vô Mẫn Quân, thật sự là bắt chước giống như đúc.
Lã Dẫn đại khái là cũng phát hiện không có biện pháp gì cự tuyệt , nói: “Khởi bẩm bệ hạ, thảo dân từ nhỏ không cha không mẹ, lẻ loi hiu quạnh, được sư phụ nuôi lớn, mười bốn tuổi liền gia nhập giang hồ… Nhưng sư phụ tại hạ lại bị người mưu hại, không báo thù này, tại hạ sao có thể gặp người khác được?”
Quả nhiên.
Ta nói: “Vậy kẻ thù kia của ngươi nay ở đâu?”
Lã dẫn nói: “Đa tạ ý tốt của bệ hạ, nhưng tại hạ hy vọng có thể chính tay mình đâm kẻ thù.”
“Ta cũng không có ý muốn giúp ngươi báo thù ” ta nói, “Chẳng qua dù sao cũng phải biết được thân phận đại khái của hắn, nếu ngươi báo thù mà chết đi thì Bình Dương phải làm sao bây giờ.”
Lã Dẫn lộ ra thần sắc do dự, một lát sau nói: “Khởi bẩm bệ hạ, hắn là người trong giang hồ, ngài nhất định không biết… Hắn tên là Nghiêm Mệnh.”
Ờ.
Ta quả nhiên không biết.
Ta có chút lúng túng nói: “Mặc dù là như vậy, ngươi lẻ loi một mình đi báo thù…”
Nói còn chưa nói xong, bỗng nhiên phía sau bình phong có một bóng người lao ra, chính là Bình Dương, tay trái cầm kiếm tay phải cầm ngọc bội, quay về phía ta với Lã Dẫn đang kinh ngạc giống nhau: “Không muốn lấy thì đừng lấy, nhiều vấn đề như vậy!”
Lã Dẫn thấy Bình Dương, trừ bỏ kinh ngạc cùng xấu hổ tựa hồ còn có vài phần vui mừng, hắn há miệng thở d