Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

uội cũng không biết muội mang thai … chỉ là gần đây rất thích ăn chua, hơn nữa lại dễ bị nôn…”
Ta: “… Việc này trừ bỏ chứng minh muội có mang còn có thể là cái gì? !”
Bình Dương hữu khí vô lực nói: “Muội cho rằng khẩu vị của muội tốt hơn, thân thể béo lên…”
Vô Mẫn Quân: “…”
Bình Dương công chúa: “…”
Ta tiếp tục giả cả giận nói: “Hoàng cung trọng địa, hắn tưởng muốn vào thì vào, muốn ra thì ra? Không khỏi rất không đem uy nghi của hoàng thất để vào trong mắt! Chẳng lẽ hắn quyền cao chức trọng như vậy thìcó thể ra vào hoàng cung như nơi không người? ! Có phải ngai vàng của trẫm hắn cũng muốn đến ngồi thử một lần hay không? !”
Vô Mẫn Quân: “…”
… Kỳ thật ta phát hiện, trí nhớ của ta rất tốt.
Bình Dương công chúa khóc nói: “Không phải đâu hoàng huynh, hắn sao có tâm tư như vậy… Người suy nghĩ quá nhiều… Kỳ thật là lúc mới lập đông, ta xuất cung ra ngoài chơi, ngày đó ra có rất nhiều người cùng đi ra ngoài, muội mang theo hạ nhận trốn không hồi cung cùng những người khác, mà ở bên ngoài, ta muốn thử một lần xem khách điếm bên ngoài có cảm giác gì… Ai ngờ khách điếm đó là một cái hắc điếm, trong phòng muội bị đốt hương… Mà thị vệ thì muội đã đuổi xuống dưới lầu, hắn ở ngay cách vách đã thuận tay cứu muội… Hắn thấy thân thể muội mệt mỏi, không tự nhiên, lại cho rằng muội bị thương nên muốn chăm sóc muội, lúc ấy muội đang mơ mơ màng màng , cũng không nhắc nhở hắn, kết quả hắn ở quá lâu trong phòng muội, cũng bị…”
Ta: “…”
“Sau đó hai người các ngươi liền biết thời biết thế… ?” Ta thử thăm dò hỏi.
Bình Dương ngượng ngùng gật gật đầu, nói: “Ngày hôm sau muội bỏ đi trước, cũng không dám hỏi hắn tên là gì…
Vô Mẫn Quân vẫn nghiêm mặt lạnh lùng, hiện tại sắc mặt càng lạnh hơn , hắn há miệng thở dốc, đang định nói cái gì, bên ngoài liền truyền đến thông báo Thái y đã tới.
Ta ý bảo Vô Mẫn Quân câm miệng trước để cho Thái y tiến vào, Thái y sau khi hành lễ, bắt mạch cho Bình Dương, kết quả cũng không có gì ngoài dự đoán, Bình Dương quả nhiên mang thai, ta và Vô Mẫn Quân đồng thời âm trầm nhìn Thái y, Thái y lập tức tỏ vẻ hôm nay mình vừa ra khỏi cửa liền lập tức bị mất trí nhớ, cho tới khi tự chúng ta công bố tin tức này mới thôi.
Sau khi Thái y rời đi, ta và Vô Mẫn Quân có chút đau đầu, ta nói: “Tốt nhất là tìm được người kia, nhưng mà thiên hạ to lớn, tìm như thế nào …”
Vô Mẫn Quân thản nhiên bổ sung: “Hơn nữa nam nhân không duyên cớ được một đêm **, cũng không tất sẽ nghĩ muốn phụ trách .”
Bình Dương ngượng ngùng nói: “Kỳ thật hiện tại khẳng định hắn đang tìm muội ở khắp nơi.”
Ta nghi hoặc nói: “Ngươi tự tin như vậy?”
Bình Dương đỏ mặt nói: “Bởi vì muội cầm theo ngọc bội bên hông của hắn, xem chữ trên đó chắc là gia truyền .”
Ta: “… … …”
Vô Mẫn Quân nhíu mày nói: “Cũng chưa chắc, chẳng may kỳ thật là vật không quan trọng thì sao?”
… Căn bản là nhầm trọng điểm rồi? Hai huynh muội này thật không hổ là huyết thống tương lân, cứ cầm đồ của người khác tùy tiện như vậy mà không có vấn đề gì sao?
Bình Dương tiếp tục đỏ mặt: “À, vậy cũng không sao, muội cũng đã nghĩ tới chuyện này, cho nên cũng cầm theo kiếm của hắn, hắn là kiếm khách chắc hẳn không thể không có kiếm được.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân tán thưởng nói: “Vậy thì còn được.”
Ta: “… …”






Nhịn không được xen mồm cắt ngang hai người kia nói chuyện, ta nói: “Chẳng qua có thể là …. đối phương khẳng định nghĩ là gặp phải một kẻ dựa vào sắc đẹp mà lừa gạt tiền bạc củg người khác thì sao?”
Bình Dương ngẩn người, Vô Mẫn Quân nói: “Cho dù hắn hiện tại nghĩ như vậy, tương lai biết Bình Dương là công chúa tự nhiên sẽ biết là có chuyện gì xảy ra.”
Nghe qua thật ra thì đúng vậy, nhưng tổng thể lại khiến cho người ta có cảm giác là lạ …
Ta nói: “Đã có ngọc bội và kiếm, vậy khó khăn cũng ít đi nhiều… Như vậy thì làm thế nào để đi tìm kẻ đó?”
Vô Mẫn Quân nói: “Không cần phiền toái như vậy, những vật trọng yếu như vậy đối phương khẳng định rất lo lắng. Mà từ đầu là do lão bản của khách điếm làm ra nên nếu đối phương hoài nghi Bình Dương, vậy khẳng định hắn sẽ cho rằng lão bản cũng là đồng lõa, nhất định sẽ ép hỏi lão bản. Chỉ cần chúng ta tìm được khách điếm kia, đối phương hẳn vẫn đang ở trong điếm ôm cây đợi thỏ .”
“Vậy muội đi nghỉ ngơi trước, chuyện tìm phò mã giao cho hoàng huynh hoàng tẩu …” Bình Dương bước nhanh rời khỏi Chưởng Kiền điện.
Ta: “…”
Rõ ràng đã gọi người ta là “Phò mã” …
Vô Mẫn Quân đại để tại vì Bình Dương rất qua loa mà ** mà tức giận , ngồi ở trên ghế trầm mặc không nói, ta ngồi vào trên cái ghế bên cạnh hắn, nói: “Ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, tuy rằng ngươi là ca ca của muội ấy, nhưng cũng không có khả năng cái gì cũng có thể quản được.”
Vô Mẫn Quân nghi hoặc nhìn ta: “Ngươi đang nói cái gì? Ta chỉ đnag nghĩ việc hôn sự của Bình Dương nên xử lý như thế nào.”
Ta: “…”
Hắn cũng nghĩ quá xa rồi? ! Cứ như vậy chắc chắn hai người nhất định sẽ kết hôn sao? ! Không nên tự tin quá!
Ta lười để


XtGem Forum catalog