Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ũn ngâm người trong đấy.
Chỉ chốc lát sau, Vô Mẫn Quân cũng tựa hồ tỉnh táo lại một chút, hắn nhíu mày, nhìn trái nhìn phải, thấy mình đang ở trong nước, hỏi: “Sao lại thế này… Ôi, đầu đau quá.”
Ta nói: “Đừng nói nữa…”
Ngâm ở trong nước được một thời gian, ta với Vô Mẫn Quân đều dần dần tỉnh táo lại, Vô Mẫn Quân cũng chậm rãi khôi phục trí nhớ, mặt không chút thay đổi nhìn ta: “Vừa mới…”
Ta: “… Miễn bàn.”
Vô Mẫn Quân: “… Vừa mới…”
“Bảo ngươi đừng nói! ! !” Ta thẹn quá thành giận, cứ nghĩ tới tình cảnh vừa rồi mà xấu hổ nói không ra lời, đưa tay ấn đầu Vô Mẫn Quân vào trong nước .
Vô Mẫn Quân: “…”
Thấy vị trí hắn có bong bóng nổi lên, ta mới thu tay, cho hắn trồi lên.
Sau khi Vô Mẫn Quân trồi lên xong, vẫn rất bình tĩnh nói: “Không thể không nói, ta vừa nghĩ lại, cảm giác vừa rồi rất kích thích, thiếu chút nữa dùng thân phận nữ nhân đè lên chính mình.”
Ta: “… … … …”
Ta không lời nào để nói có được không? !
Điên cuồng cào tóc, ta nói: “Vừa rồi khẳng định là do rượu hoặc có cái gì đó có vấn đề nên chúng ta vừa rồi đều không đúng!”
Vô Mẫn Quân nói: “Còn phải để ngươi nói… Hẳn là đèn vấn đề. Cái kia mùi… ừm, hẳn là do Bình Dương.”
Ta nghi hoặc nói: “Bình Dương? Vì sao muội ấy làm như vậy?”
“Không biết, có thể tự cho là đang giúp chúng ta.” mặt Vô Mẫn Quân không chút thay đổi nói, “Buổi chiều muội ấy và Lã Dẫn quay lại lấy thuốc, vừa vặn ta đi ra ngoài tìm ngươi, để cho bọn họ tự tiện .”
Mà nói tiếp, Vô Mẫn Quân hẳn là cũng dần dần khôi phục trí nhớ, như vậy hắn có thể cũng có chút xấu hổ hay không?
Ta vụng trộm nghiêng người nhìn Vô Mẫn Quân, kết quả hắn đang ngủ ngon lành, hô hấp sâu đều đều, đại khái là vô cùng thoải mái.
Ta: “…”
Quả nhiên không nên lấy ý nghĩ và thái độ của mình đi phỏng đoán Vô Mẫn Quân !
Ta không biết vì sao có chút tức giận , thẳng lưng lại, cố gắng để cho bản thân ngủ đi, cũng may chắc vì rất mệt mỏi, chưa bao lâu sau đã dần dần chìm vào giấc ngủ.
Ngày thứ hai đi vào triều sớm, các đại thần tựa hồ có cái gì muốn nói lại thôi, trong lòng ta cả kinh, nghĩ rằng chẳng lẽ cái chuyện hoàng đế hoàng hậu nửa đêm không ngủ được chạy đi ngâm nước đã truyền ra ngoài? !
Sau khi bãi triều xong, Thái Sư lưu lại, khuyên nhủ ta: “Hoàng Thượng, người… Người và hoàng hậu vô cùng ân ái, đây là chuyện tốt, nhưng cũng là vua của một nước, cũng phải giữ thể diện một ít…”
Ta xấu hổ nói: “Không phải, chỉ là đêm qua bỗng nhiên cảm thấy có chút khô nóng, cho nên mới nhảy xuống ao …”
Thái Sư nghi hoặc nói: “Ao, ao gì?”
Ta: “… Hử? Không phải ngươi nói cái này? Vậy là làm sao…”
Vẻ mặt Thái Sư bất đắc dĩ: “Hoàng Thượng, trên cổ người…”
Ta khó hiểu cúi đầu, nhìn thế nào cũng không thấy trên cổ mình có cái gì, nhưng cái loại vẻ mặt này của Thái Sư khiến ta lập tức đã nghĩ đến, đêm qua khi môi Vô Mẫn Quân lần xuống dưới thân, lưu lại trên cổ ta một hồi lâu…
“…”
Ta thực cứng ngắc nói: “Cái này…”
Thái Sư nói: “Kỳ thật, Hoàng Thượng tuổi trẻ khí thịnh, hoàng hậu lại nhiệt tình… Không có gì đáng trách, nhưng là… cũng không thể thấy như vậy được…”
Ta bị ông ta nói càng xấu hổ hơn, nói: “Thái Sư nói đúng, đêm qua là trẫm không cẩn thận, sau này quả quyết sẽ không .”
Thái Sư cười cười: “Lão hủ chính là vì Hoàng Thượng suy nghĩ, mạo muội mà nói ra, mong rằng Hoàng Thượng không lấy làm phiền lòng.”
Ta nhanh chóng nói: “Đương nhiên sẽ không, trẫm còn phải đa tạ Thái Sư mới đúng”
Thái Sư vui mừng cười cười, đại khái là cảm thấy trẻ nhỏ dễ dạy, liền hành lễ rồi bước đi .
Ta ngồi tại chỗ vô cùng không biết nói gì, vừa định trở về, liền hắt xì một cái rõ to, đoán là do chuyện tối qua mà có thể bị cảm mạo nên ta nhanh chóng cho người đi chuẩn bị trà gừng chống lạnh, trở về Chưởng Kiền điện, Vô Mẫn Quân đang nhàn nhã bưng một chén trà uống, ta vừa thấy, đúng là trà gừng.
“…” Ta há miệng thở dốc, lại không biết nói cái gì, bỗng nhiên nghĩ đến vết trên cổ mình, liền cầm lấy gương đồng soi trái soi phải, quả nhiên ở bên sau tai hiện ra một vết. Sáng nay khi ta rời giường mơ mơ màng màng , căn bản không chú ý nhiều như vậy, hiện tại vừa thấy, thật sự là…
Vô Mẫn Quân cũng nhìn thấy động tác của ta, đi đến bên cạnh ta, giọng điệu mang ý cười: “Sáng nay bị bọn Thái Sư nói?”
Ta lạnh nhạt nói: “Đâu có, bị toàn thể đại thần nhìn thôi.”
Vô Mẫn Quân cười ha ha: “Cái kia thật sự là xin lỗi , về sau quyết sẽ không.”
Ta cảm giác có chút kỳ quái, hắn nói “Về sau quyết sẽ không”, là chỉ về sau quyết không cùng ta làm cái chuyện gì đi quá giới hạn, hay là chỉ về sau làm chuyện đi quá giới hạn này quyết không lưu lại dấu vết, thậm chí cho dù có lưu lại dấu vết, quyết không lưau lại tại chỗ có thể nhìn thấy được như vậy?
Bị mấy cái suy nghĩ lung tung của mình làm cho có chút ngượng ngùng, ta không dám nghĩ tiếp, nhân tiện hỏi: “Ngươi gặp Bình Dương chưa?”
Vô Mẫn Quân nói: “Đã sai người gọi muội ấy tới .”
Nói xong, hắn đem trà gừng còn nóng ở trong tay mình đưa c