Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

i. Hoàng tẩu thoạt nhìn cũng rất bình tĩnh, không đến mức thích uống rượu.”
Lã Dẫn gật gật đầu, nói: “Vậy là tốt rồi.”
“Làm sao vậy?” Bình Dương nghi hoặc nói.
Lã Dẫn nói: “À, kỳ thật cái nước an thần kia, nếu sau khi nhỏ vào, có người trong phòng uống rượu, tác dụng của nước an thần sẽ thay đổi…”
Bình Dương khó hiểu nói: “Cái gì?”
Lã Dẫn ngượng ngùng nói: “Thúc giục tình.”
Bình Dương: “…”
“Hơn nữa nước an thần thủy với rượu càng nhiều, tác dụng lại càng lớn…”
Bình Dương nói: “Vậy hoàn hảo, ta chỉ là nhỏ hai giọt ở mỗi ngọn nến thôi, rất ít . Bọn họ chắc sẽ không đốt hết lên đâu.”
Lã Dẫn gật gật đầu: “Phải.”
Lã Dẫn ôm Bình Dương đi về phía cung điện của Bình Dương, trong chốc lát, Bình Dương bỗng nhiên thẹn thùng nói: “Đêm nay nhỏ hai giọt ở trong phòng chúng ta đi.”
“Được.” Lã Dẫn không chút do dự đáp ứng luôn.
Bình Dương ngượng ngùng cười cười, nghĩ rằng Lã Dẫn thoạt nhìn đứng đắn như vậy, kỳ thật cũng …
Kết quả Lã Dẫn tiếp tục nói: “Nhỏ hai giọt nước an thần, nàng đi ngủ cũng tốt hơn, được.”
Bình Dương: “… Ta không phải có ý này.”
Lã Dẫn nghi hoặc nhìn nàng: “Vậy là cái gì?”
Bình Dương: “…”
Lã Dẫn nói: “Nàng mang thai , không thể uống rượu…”
Bình Dương: “Ngươi câm miệng! ! !”






Ta ra khỏi Chưởng Kiền điện, một mình tùy tiện đi lại một chút ở trong cung, thị vệ cung nữ rất đông trên đường, từng người thấy ta đều phải hành lễ, ta lại phải gật đầu từng người để cho bọn họ bình thân, cũng thật sự đủ phiền.
Không tự giác đi về phía vắng người, ta lại đi tới diệp trì một lần nữa.
Diệp trì đang có người đến thay nước, ta ngơ ngác nhìn, bỗng nhiên trong lòng lại có ý tưởng, để cho bọn họ đã thay nước xong thì đừng cho nước vào, bọn thái giám đều khó hiểu nhìn ta, lại không dám hỏi gì chỉ có thể đi làm.
Ta để cho bọn họ đi chỗ khác trước, nửa canh giờ sau mới quay lại để tránh sự chú ý của mọi người.
Ta vụng trộm đi tới hòn giả sơn ở phía sau, sau đó đi dọc theo trí nhớ tìm thấy một lỗ hổng nhỏ, quả nhiên là hướng đi tới mật thất.
Ta: “…”
“Ai da, vẫn còn có rượu sao.” Bỗng nhiên, có một giọng nữ vang lên ở phía sau ta, theo bản năng ta cứng người lại, sau đó mới nhớ ra đây chính là thanh âm của ta, cũng chính là Vô Mẫn Quân.
Vừa quay đầu lại, quả nhiên là Vô Mẫn Quân, hắn đứng ở cửa ra vào, thản nhiên nói: “Như thế nào mà vẫn còn rượu, lúc đó ta còn tưởng đã uống hết.”
Ta nghĩ tới chuyện lúc đó, xấu hổ và giận dữ nói: “Ngươi còn hỏi ta? ! Hỏi chính ngươi một chút đi…”
Vô Mẫn Quân cười, đi đến bên cạnh ta, nói: “Lúc đó ta thật sự uống rượu , trong óc hỗn loạn, làm sao còn nhớ rõ nhiều như vậy…”
Sau đó hắn tùy tiện ôm lấy một vò rượu, nói: “Ta lấy một vò, ngươi lấy hai bầu, đi.”
Ta: “… Ngươi không lấy nhiều hơn một chút? .”
Vô Mẫn Quân nghiêng đầu một chút: “Ngươi so với ta sẽ uống nhiều hơn.”
Ta: “…”
Cũng đúng, hắn uống một vò cũng không khác gì, ta uống hai bầu đã nghiền… Ai, khó trách người ta nói không thể dính vào rượu, trước kia ta chưa bao giờ uống rượu, sau khi uống xong cảm thấy hương vị rất ngọn, bắt đầu trở nên nghiện rượu…
Tay phải ta ôm một vò, tay trái ôm một vò, đi theo Vô Mẫn Quân đi ra ngoài.
Vô Mẫn Quân nói: “Ngươi đi phía trước đi.”
Ta không nghĩ nhiều, liền đi phía trước, ta ở trong mật thất cũng được một thời gian, lúc đi ra không khỏi khó tránh có chút không khoẻ, ta hơi hơi nheo ánh mắt lại — ngay sau đó, một bàn tay quen thuộc lại che phía trước mắt ta.
Ta: “…”
Đại khái, ta biết nguyên nhân vì sao Vô Mẫn Quân không chịu lấy nhiều hơn một vò rượu.
Ra khỏi mật thất, ta rất ngượng ngùng, Vô Mẫn Quân rụt tay lại, liếc mắt nhìn ta một cái, nghi hoặc nói: “Còn chưa uống rượu, mặt ngươi vì sao lại đỏ lên như vậy?”
Ta: “… Không có gì, ở dưới rất ngạt, có chút không thở nổi.”
Vô Mẫn Quân cười cười, cũng không hỏi lại, nói: “Ừ, trở về thôi.”
Ta gật gật đầu.
Nói là trở về, dù sao cũng phải đi tới ngự thư phòng với hắn trước để phê duyệt tấu chương, hôm nay đều vì chuyện của Bình Dương mà bôn ba, cũng chưa kịp phê duyệt.
Sau khi phê duyệt tấu chương với Vô Mẫn Quân xong đã là lúc phải châm đèn, lúc ta với Vô Mẫn Quân trở về Chưởng Kiền điện, bắt đầu dùng bữa, sau đó cầm lấy hai vò rượu chuẩn bị uống.
Đại khái là do đất của chỗ diệp trì bên đó có vẻ rất tốt, rượu được chôn ở chỗ đó khiến cho ta cảm giác vị rất ngon, thậm chí so với thượng cống của nhiều địa phương còn khiến ta vừa lòng hơn.
Ta uống ngay ba ngụm lớn, nói: “Thật là thoải mái…”
Vô Mẫn Quân nhìn thoáng qua chung quanh, nói: “Vì sao lại tối như vậy”
Ta nói: “Chỉ đốt có bốn ngọn đèn thôi. Bình thường cũng là như thế, làm sao vậy?”
Vô Mẫn Quân mặt nhăn mày nhíu nói: “Không biết, uống rượu vào cảm thấy có chút không thoải mái, quá ít đèn.”
Dứt lời, tự mình đứng dậy, châm hết tất cả các đèn bên trong Chưởng Kiền điện lên, trong một lúc cả Chưởng Kiền điện sáng như ban ngày.
Ta không thể không nói: “Thật sự là lãng phí…”
Vô Mẫn Q


Old school Swatch Watches