Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
ho ta: “Uống trước mấy ngụm đi, chẳng may bị lạnh không tốt.”
Ta nói: “Trong trà này có độc không thế?”
Vô Mẫn Quân: “Ngươi không thấy ta vừa mới uống sao?”
Hắn nói chưa dứt lời, những lời trống rỗng này khiến cho ta trở nên vạn phần ngượng ngùng, ta che giấu cúi đầu, uống một ngụm lớn, kết quả bị nóng mà phun toàn bộ ra, vừa vặn phun vào trên mặt Vô Mẫn Quân ở trước mặt ta.
Vô Mẫn Quân: “… … …”
Ta: “Oa! Nóng quá! Ngươi không sao chứ? ! Ta không phải cố ý ! Phù phù.. Thật sự nóng quá…”
Vô Mẫn Quân bình tĩnh cầm cái khăn sạch ở bên cạnh lau mặt, nói: “Còn tốt, không đến mức hủy dung.”
Ta: “… Ô ô.”
Lúc này, bên ngoài truyền đến thống báo Bình Dương tới, thị vệ đi phía sau Bình Dương chính là Lã dẫn, trước khi Lã Dẫn và Bình Dương kết hôn, Lã Dẫn tạm thời đảm đương vai trò thị vệ bên người Bình Dương.
Bên người… Ai, cũng thật là có đủ bên người .
Sau khi Bình Dương tiến vào, liền cười tủm tỉm nói: “Đêm qua ngủ tốt không?”
Ta nói: “Nhờ phúc của muội, ngủ tuyệt không tốt.”
Bình Dương nghi hoặc nói: “Làm sao có thể? Đêm qua muội vừa mới cho mấy giọt nước an thần ở trong ngọn đèn …”
Đang nói chuyện, bỗng nhiên ngửi thấy mùi liền nói: “Tối hôm qua hai người uống rượu ? !”
Ta nói: “Đúng…”
Bình Dương không nói gì nói: “Cái Lã Dẫn mang đến kia là nước an thần, nhỏ vào đèn có thể giúp ngủ ngon, muội vốn nghĩ hai người vất vả vì muội và tưởng Lã dẫn như vậy, liền nhỏ ở mỗi ngọn đèn hai giọt… Nhưng mà cái loại này, nếu mà người ở trong phòng uống rượu sẽ biến thành… Ồ, hai người hẵn đã biết rồi.”
Đâu chỉ biết, còn suýt nữa tự mình quán triệt thực tiễn kìa…
Ta nói: “Bình Dương, vậy muội cũng nên nói một tiếng cho chúng ta…”
Bình Dương nói: “Muội nhớ rõ hoàng huynh không uống rượu, cho nên cũng không nghĩ nhiều… Hơn nữa đốt đèn chỉ đốt ba bốn cây thôi mà? Lượng nước cũng không lớn, trừ khi hai người đem đốt hết tất cả các ngọn đèn lên mới có cảm giác mãnh liệt.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân: “…”
Ta yên lặng trừng mắt nhìn Vô Mẫn Quân một cái, Vô Mẫn Quân vô tội nhìn trời.
Ta lúng túng nói: “Thật không…”
Bình Dương gật đầu: “Đúng, cho nên muội mới cảm thấy không cần thiết. Ngày hôm qua hai người…”
Bình Dương bỗng nhiên mắt sắc thoáng nhìn dấu vết sau cổ ta, nói: “Oa, xem ra là rất hữu hiệu , hoàng tẩu thật nhiệt tình.”
Vô Mẫn Quân: “…”
Ta nói: “… này, này, Bình Dương muội đừng quản … Tóm lại cái đấy không uống rượu là được có thật không?”
Bình Dương gật gật đầu: “Đúng vậy, ngày hôm qua muội dùng hai giọt, ngủ ngon một đêm.”
Ta nói: “Vậy không cần bỏ đi, trước cứ giữ lại. Lần sau nhớ rõ, chuyện gì đều phải nói trước một tiếng, bằng không liền… dễ dàng tạo thành phiền toái.”
“Đã biết ” Bình Dương gật gật đầu, lại nói, “Chẳng qua điều này đâu có thể tính là phiền toái, đêm qua nói vậy hoàng huynh hoàng tẩu là rất vui vẻ .”
Ta: “…”
Vui vẻ cái quỷ…
Nhưng trên mặt ta chỉ có thể có lệ nói: “Bình Dương, một cô nương như muội nói nhiều như vậy…”
Chợt lại nghĩ nếu nghiêm khắc mà nói thì muội ấy cũng không còn có thể xem là cô nương nữa. Đành phải chuyển đề tài: “Hôn sự của muội và Lã Dẫn… muội có ý kiến gì không?”
Nhắc tới đến hôn sự của mình và Lã Dẫn, Bình Dương liền trở nên hưng phấn, hoàn toàn quên việc của ta với Vô Mẫn Quân, một mình nói liên miên không ngừng, ta không yên lòng nghe, ngẫu nhiên đưa ra chút ý kiến.
Hôn kỳ của Bình Dương và Lã Dẫn cũng định xong, bởi vì Lã Dẫn không biết bát tự của mình, chúng ta liền chọn lấy bát tự thích hợp nhất với Bình Dương thay hắn.
Lã dẫn: “…”
Một tháng là chuyện trong nháy mắt, không lâu sau việc gả Bình Dương công chúa phải được tiến hành.
Đầu tiên là chỉ hôn, Từ quản lý đại thần đứng ở trước mặt Lã Dẫn tuyên chỉ: “Nay tuyên hôn cho Bình Dương công chúa lấy Lã dẫn.”, Lã Dẫn liền muốn chọn ngày lành tháng tốt ngày giống chúng ta hoàng gia tiến hành nạp thải, bởi vì Lã Dẫn lẻ loi một mình, những lễ tiết trở nên đơn giản rất nhiều, Lã Dẫn đưa lễ hỏi còn đại bộ phận là Bình Dương với Vô Mẫn Quân hỗ trợ thu xếp , dù sao Lã Dẫn cũng đem ngọc bội sư phụ cho mình để làm lễ hỏi, có thể nhìn ra được thứ Bình Dương thích nhất chính là cái ngọc bội đó.
Đầu Lã Dẫn hướng ta hành lễ, sau nhập yến, một phen ăn uống, sau đó Lã Dẫn còn phải đi tới cung hoàng hậu hành lễ với Vô Mẫn Quân. Một ngày này, Vô Mẫn Quân lấy thân phận hoàng hậu mở tiệc chiêu đãi chính là các công chúa trong cung — nguyên bản là muốn bao gồm nữ quyến trong phủ Phò mã, chẳng qua Lã Dẫn không có nên bỏ đi, nguyên bản còn bao gồm chúng phi tần của ta, chẳng qua ta cũng không có, cho nên cũng bỏ đi.
Ra tới chính điện, một hàng người mang theo đồ cưới của Bình Dương về phủ Lã Dẫn, Bình Dương là muội muội Vô Mẫn Quân thích nhất, cho nên đồ cưới vô cùng xa hoa, có thể nói mười dặm ngập tràn trang sức màu đỏ, Lã Dẫn đứng ở ngoài cửa cửa nghênh đón.
Bình Dương công chúa mặc cát phục; giờ lành đến, Bình Dương hành lễ với chúng ta, tuy rằng ngày thường Bình Dương có chút vô tâm vô phế, còn có chút hung dữ, nhưng bây giờ khóc lớn