Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
ghiệp đã có quan hệ yêu đương với một anh bạn cùng khóa, kết quả là cũng tìm được công việc mong muốn. Sau khi chính thức đi làm, chị ta nhanh chóng chia tay với người bạn trai kia để trèo một cành cao hơn.
Quyển Nhĩ đương nhiên biết Cao Mạc nghĩ ra cách này, hoàn toàn không phải vì tìm việc cho cô mà đóng kịch. Nhưng Quyển Nhĩ hiểu suy nghĩ của mình, cô sao có thể lấy Cao Mạc như thế, tự dối lòng mình, chỉ để tìm việc. Nếu sau này cô hối hận thì cô có khác gì so với chị bạn kia đâu.
Vì vậy cô đành tỏ ra không hiểu ý nghĩa thật sự mà Cao Mạc muốn nói, nhẹ nhàng phủ định đề nghị của anh.
“Em cứ suy nghĩ đi, vẫn còn thời gian.” Cao Mạc nói tiếp, “Anh sẽ không nói gì với ba mẹ hai bên đâu, em cứ yên tâm”.
Mặc dù có chút không hiểu ý tốt của anh, nhưng Quyển Nhĩ vẫn rất lo là Cao Mạc sẽ nói với người nhà. Không thể về tỉnh làm việc là một chuyện, nhưng có cơ hội mà từ bỏ lại là chuyện khác.
Vài ngày qua đi, Quyển Nhĩ không nhắc đến nữa, Cao Mạc cũng làm như chưa từng có chuyện đó xảy ra, giúp Quyển Nhĩ để ý tới những tin tức tuyển dụng, cùng cô đi nộp đơn khắp nơi.
“Coi như em đã làm được một việc tốt.” Trịnh Bình Chất bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng có thời gian ngồi ăn cơm, tự nhiên lại chủ động bắt chuyện.
“Với ai?” Cao Mạc bị học sinh tìm đi có việc, một lúc nữa mới quay về, chỉ còn lại hai người bọn họ ngồi ăn cơm, Quyển Nhĩ cười đầy ẩn ý, hiếm lắm mới có một cơ hội thế này, sao cô lại bỏ qua chứ.
Trịnh Bình Chất ném về phía cô ánh mắt như muốn nói điều ấy mà cũng còn phải hỏi.
“Tốt hay xấu, e là anh cũng không thể phán quyết.” Quyển Nhĩ chăm chú vào ăn, nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản cô từ từ hướng cuộc nói chuyện vào đề tài cô thích.
“Ai có thể, em?”
“Đúng là em quen anh ấy từ rất lâu rồi, nhưng vẫn thấy mình không có tư cách đó.” Quyển Nhĩ vội minh oan cho mình, “Hơn nữa, việc của em em còn không rõ thì người khác rõ làm sao được”.
“Quen em là do cậu ta xui xẻo.”
“Quen Diêu Sênh hay quen anh mới là vận may của anh ấy?”
“Sao tự nhiên lại lôi con bé đó vào đây?”
Quyển Nhĩ nghe thấy giọng điệu đó của anh ta, trong lòng thâm nghĩ, quả nhiên không sai!
Trịnh Bình Chất thấy Quyển Nhĩ cười tới mức có thể gọi là nụ cười gian tà, ánh mắt lộ vẻ tức giận, “Có gì thì em cứ nói thẳng ra đi”.
“Là do anh bảo em nói đấy nhé!” Quyển Nhĩ tức giận tới mức nói một tràng, không thèm ngừng ngắt, “Với thái độ của anh, em chỉ có hai cách suy nghĩ, hoặc là anh thầm yêu Diêu Sênh, hoặc mục tiêu của anh là Cao Mạc”.
Trịnh Bình Chất rút thuốc ra, bật lửa châm: “Sao em có thể nhìn ra vậy?”.
“Cái gì?”
“Mục tiêu của anh là cậu ta.”
Quyển Nhĩ kinh ngạc tới mức rơi cả đũa, cô không thể ngờ Trịnh Bình Chất có ý đồ đen tối đó, mà lại còn dám thản nhiên thừa nhận.
“Anh ấy… anh ấy… thích con gái…” Quyển Nhĩ lắp ba lắp bắp, dường như muốn khuyên anh ta, nhưng lại không biết nói thế nào cho phải.
“Anh biết, cậu ta thích em.” Trịnh Bình Chất nhả khói, nét mặt như muốn nói, đã nói toạc ra rồi thì không cần phải giả vờ hồ đồ nữa.
“Liệu em có định ngăn cản anh mà cùng cậu ta về nhà không?”
Biểu hiện của Quyển Nhĩ dần dần như khựng hẳn lại, cô ước gì mình đã khâu chặt miệng lại mấy phút trước, không biết từ lúc nào, cô vội vàng vờ tỏ vẻ bình thản. Nhưng cho dù có là cố gắng mím chặt miệng như chưa từng nói gì, cũng không thể Trịnh Bình Chất ngồi đối diện thu lại lời vừa nói về, để cô có thể làm như chưa từng nghe thấy bất cứ điều gì.
“Nếu em cùng anh ấy về nhà, anh sẽ không nhắm vào anh ấy nữa?”
“Đúng thế, không thể cứ thế theo đuổi về tận nhà được. Hơn nữa em cũng nhìn thấu ý đồ của anh rồi, có thể để anh có cơ hội sao?”
Quyển Nhĩ càng nghe càng thấy có vấn đề, nhân vật không giống loài người này, sao không lo lắng sốt sắng về Cao Mạc như cô vẫn nghĩ nhỉ!
“Anh trêu em phải không?”
Với khả năng của Trịnh Bình Chất, đương nhiên không có chuyện không thể tiếp tục giả vờ, có điều sắc mặt của Cao Mạc đang đứng sau Quyển Nhĩ lúc này, đã sa sầm lắm rồi. Cứ cho là anh rất to gan, cũng không thể tiếp tục đắc tội ngay trước mặt người ta được. Hơn nữa cũng không phải vì anh cố ý đắc tội với cậu ta nên mới tham gia vào, “Em nói xem?”
“Em không cần biết anh nói thật hay giả, nhưng không được nhằm vào anh ấy nữa.”
“Vậy em đưa cậu ta đi đi.”
“Nếu muốn đưa thì cũng là anh ấy đưa em đi, em làm gì có bản lĩnh đó!” Quyển Nhĩ từ nửa tin nửa ngờ đã biến thành hoàn toàn không tin chút nào nữa.
Đương nhiên điều khiến cô yên tâm nhất chính là nắm đấm mà Cao Mạc rất ít khi sử dụng đã giáng thẳng vào mặt Trịnh Bình Chất khi anh ta đang định mở miệng nói tiếp.
Vị khách ba lô lang thang
Tháng sáu, một chị học khoá trên đã giới thiệu Quyển Nhĩ đến làm trợ lý giám đốc bản quyền trong một tập đoàn xuất bản. Trợ lý trước không làm nữa, mà giám đốc bản quyền đó lại là bạn của chị khoá trên này, vì thế chị ấy đã giới thiệu Lục Quyển Nhĩ – người đang buồn phiền vì vấn đề tìm việc tới mức mụ