Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
hay không, hoặc có thể chỉ là ngu ngốc khi nghĩ muốn dùng chuyện đó để thể hiện rằng anh vẫn chưa hoàn toàn được để ý, La Tư Dịch biết, mình phải đấu tra như thế, cũng đồng nghĩa với việc mình đã sập bẫy rồi.
Lúc kể, cô đã rất bình tĩnh, như là đang kể câu chuyện của người nào khác. Thật sự từ bỏ? Thật sự đã quên hết? Đều không thể khẳng định được. Dù sao cũng đã có kinh nghiệm từng kể cho Quyển Nhĩ lúc trước, cũng không đến nỗi đau đớn ám ảnh mà nước mắt chảy đầy mặt, nhưng mỗi một đoạn hồi ức, mỗi một cảnh tượng được nhắc tới, đều lay động những tâm tư, dù là ai cũng không giũ bỏ được những gì đã từng tồn tại trong quá khứ.
Sách Lang có nói gì hay không, La Tư Dịch cũng không nhớ nữa, chỉ nhớ là anh đã rất trân trọng ôm cô vào lòng. Cái ôm đó, dường như đã thu hút ánh nắng ban mai, xua đuổi tâm trạng chán chường của cô, bao quanh cô giờ chỉ còn là ánh mặt trời rạng rỡ.
Cảm giác của lần đó thật đẹp, khiến La Tư Dịch coi nó như sự khởi đầu của cô và Sách Lang. Thái độ của Sách Lang đối với chuyện về Đinh Mùi cũng khiến La Tư Dịch cảm thấy rất yên tâm, anh ấy dường như cho rằng chuyện đó chẳng liên quan gì tới quan hệ giữa anh và cô hay giữa anh và Đinh Mùi, vì vậy không bao giờ nhắc lại. Nhưng hôm nay, vì việc của Quyển Nhĩ, anh lại lôi Đinh Mùi ra nói, khiến La Tư Dịch có chút mẫn cảm.
“Những người đó đều là bạn của Đinh Mùi. Lục Quyển Nhĩ mặc dù là bạn thân của em, nhưng thời gian hàng ngày cô ấy ở bên Đinh Mùi so với ở bên em chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi. Cô ấy thấy ai tốt, muốn thân thiết gần gũi với ai, cũng đều là việc của cô ấy. Nếu em cứ can thiệp nhiều quá, sẽ khiến cô ấy khó xử.”
“Khó xử gì chứ?”
Sách Lang kéo La Tư Dịch ra một nơi yên tĩnh bên ngoài ký túc, “Cô ấy sẽ suy nghĩ liệu có phải là em đã thật sự từ bỏ Đinh Mùi rồi không. Cả anh cũng sẽ nghi ngờ”.
“Đừng có coi thường người khác!” La Tư Dịch lập tức phản ứng lại ngay: “Là anh suy diễn linh tinh thôi”.
“Anh không muốn em quá thân thiết với họ.” La Tư Dịch chỉ tạo khoảng cách với Đinh Mùi, còn vẫn qua lại với những người khác nữa, thậm chí quan hệ với Đinh Mùi cũng chẳng có gì đảm bảo. Mặc dù nói là ít có khả năng tình cũ không rủ cũng tới, nhưng thi thoảng lại có mối liên hệ như thế này thế kia, thì anh thấy chẳng có gì tốt đẹp c
“Em chỉ muốn khuyên Quyển Nhĩ đừng có chơi với họ nhiều quá, sao lại biến thành em sẽ thân thiết với họ?”
“Bất luận là em muốn khuyên Quyển Nhĩ thế nào, thì em đều phải nhắc đi nhắc lại về những người đấy, nhắc đến những việc liên quan tới họ, lúc đấy chính em cũng phải để tâm đến. Đối với Quyển Nhĩ cũng thế, em nhắc ít thôi, có khi cô ấy cũng chẳng thân thiết thêm với bọn họ nữa. Em càng nói nhiều, càng hiểu nhiều, cô ấy càng cảm thấy những người đó thật gần gũi.”
La Tư Dịch im lặng một lúc, rồi đột nhiên hỏi: “Tại sao anh lại không vui, bởi vì em muốn can thiệp vào những việc liên quan đến Đinh Mùi, hay là vì em muốn can thiệp vào việc của Quyển Nhĩ?”.
Sách Lang đáp: “Là vì em muốn can thiệp, nên anh cũng đưa ra vài ý kiến, sao anh lại không vui”.
La Tư Dịch rất cứng rắn từ chối: “Em không cần ý kiến của anh”. Nghĩ cho cô hay nghĩ cho Quyển Nhĩ, cô đều có thể phân biệt được. Mặc dù cô không để ý việc lúc hẹn hò rủ cả Quyển Nhĩ theo, thậm chí lần nào cô cũng ép Quyển Nhĩ phải cùng ra ngoài đi chơi với hai người nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn Sách Lang cũng để tâm tới Quyển Nhĩ. Đối với Sách Lang, Quyển Nhĩ chỉ có thể có một danh phận, đó chính là bạn thân của La Tư Dịch, không thể qua mặt cô mà trở thành bạn, thậm chí trở thành tri kỷ của anh.
Sau lần đó, La Tư Dịch không chịu gặp Sách Lang nữa. Thái độ của cô với Quyển Nhĩ vẫn không có gì thay đổi, chỉ là những lúc Quyển Nhĩ tích cực nhắc tới Sách Lang, cô lạnh nhạt đáp: “Việc này cậu không hiểu, nên đừng có khuyên nữa”.
Đúng thế, sau khi bình tĩnh lại, cô thừa nhận, Sách Lang nói đúng, quá đúng. Cô không nên có ý định can thiệp vào cuộc sống của Quyển Nhĩ, sự can thiệp này của cô có thể liên quan tới việc cô không muốn tách mình ra khỏi những vấn đề có dính dáng đến Đinh Mùi. Mặc dù cô đã buông tay, đã không còn yêu nữa, nhưng trong tim vẫn còn một chút vấn vương.
Tình cảm của cô như thế làm sao có thể đòi hỏi Sách Lang toàn tâm toàn ý chứ? Nhưng nếu không thể yêu cầu anh toàn tâm toàn ý thì cô có bạn trai để làm gì? Vì thế việc này không chỉ một mình Quyển Nhĩ không hiểu, mà ngay đến bản thân La Tư Dịch cũng không thể hiểu, cho nên cô đành tránh gặp Sách Lang, tránh gặp mọi người.
Quyển Nhĩ biết không thể khuyên được, đành cố gắng hết sức giúp La Tư Dịch được thoải mái. Cô ấy không ra khỏi phòng, Quyển Nhĩ mua cơm mang về. Cô ấy không đi học, Quyển Nhĩ giúp bạn điểm danh, nếu không thể trí trá được thì khi hết tiết sẽ gặp thầy xin cho cô ấy nghỉ. Nhờ việc này mà Lục Quyển Nhĩ quen hầu hết các thầy cô giáo trong khoa, đây là việc cô không ngờ tới.
Trước kỳ thi cuối kỳ, cuối cùng La Tư Dịch cũng đã lấy lại được tinh thần. Cơn gió mang sự hờn dỗi của tình yêu đó thổi qua, nhưng do cô quá nặng, nên