Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
giống như tên của mình, cuộn tròn cô lại, cuộn tròn lại, sau đó nuốt vào trong.
Quyển Nhĩ hoàn toàn sững sờ, cứ để Đinh Mùi giày vò mình, mặc anh đưa qua đưa lại, còn cô cứng đờ người không dám động đậy. Hành động mất kiểm soát của Đinh Mùi khiến cô cảm thấy sợ hãi. Cho tới khi răng anh khiến môi cô đau rát, cô mới bừng tỉnh giằng ra, dần dần phản ứng trở nên mạnh mẽ, cho tới khi thoát khỏi anh.
“Hừm.” Đinh Mùi phát ra một âm thanh bất mãn.
“Đau…” Quyển Nhĩ không biết nên làm thế nào, cô đưa tay lên ôm chặt lấy mặt mình, như thế anh sẽ không nhìn thấy, cũng không thể hôn được cô nữa.
Không ngờ, Đinh Mùi không có ý định giật tay cô ra, chỉ là từ từ kéo hai bàn tay sang hai bên, để lộ ra thứ mà anh muốn, dỗ dành nói, “Lần này sẽ không đau, anh hứa…”. Nói xong lại áp tới.
Quyển Nhĩ không nhìn thấy anh, chỉ cảm nhận được hành động của anh. Lần này đúng là không vồ vập cắn vào môi cô nữa, chỉ cảm giác như được tiếp xúc với một thứ gì đó dày dày mềm mềm, ma sát lúc nhẹ nhàng lúc cuồng nhiệt. Nhưng dần dần anh bắt đầu dùng sức, hôn tới mức khiến Quyển Nhĩ như bị tê dại đi, không biết tại sao cô lại hình dung ra cảnh Hắc sơn lão yêu hút tinh khí của con người trong Đại thoại Tây du [1'>. Hoảng hốt xen lẫn sợ hãi, khiến Quyển Nhĩ không còn nghĩ tới việc ôm chặt hai má đang nóng bừng bừng của mình nữa, cô lật tay ép chặt hai má Đinh Mùi, dùng sức đẩy anh ra.
[1'> Đại thoại Tây du: Một bộ phim truyền hình theo phong cách hài hước của Hồng Kông có sự tham gia của Châu Tinh Trì.
“Vẫn thấy đau? Đâu có…” Thần kinh vận động vô cùng phát triển của Đinh Mùi rất có ích trong việc hỗ trợ anh thực hiện môn thể thao mới này, mặc dù anh phát hiện ra rằng quan sát không hiệu quả bằng việc lâm trận thực tế.
Anh buông cô ra, nhưng không bỏ đi, ngược lại vẫn nhẹ nhàng lấn tới, như muốn dùng hành động này để bù đắp lại cảm giác đau đớn anh vừa gây ra.
Quyển Nhĩ không thoát được, đành ngồi thụp xuống, lách khỏi anh, ôm lấy đầu ngồi co rúm tại chỗ. Mặc Đinh Mùi cố gắng kéo thế nào cô cũng không đứng dậy.
Với sức của Đinh Mùi, muốn kéo cô đứng dậy không phải việc khó, nhưng việc Quyển Nhĩ tìm cách thoát ra khiến anh như bừng tỉnh, anh đang làm gì vậy? Anh đang làm gì với cô bé anh vẫn tự coi như em gái mình thế này? Không tìm được lý do nào thích hợp để thuyết phục bản thân. Trước kia khi Tăng Nghị nói với anh rằng muốn theo đuổi Quyển Nhĩ, anh đã nói thế nào, một đứa trẻ con như thế mà cậu cũng nỡ xuống tay sao? Hôm nay chính anh lại xuống tay, còn ngấu nghiến như muốn nuốt trôi cô, chỉ bởi vì nếm thử thấy rất hợp khẩu vị.
Trong lúc hai người đang kẻ đứng, kẻ ngồi xổm dưới đất, không biết nên làm thế nào cho phải thì có giọng nói từ hành lang vọng tới: “Quyển Nhĩ, thu dọn đồ của cậu, đi thôi”.
Đấy là Dương Thu, cô quen Quyển Nhĩ sau đợt đi du xuân, cô ấy thích Tăng Nghị, vì vậy ngày hôm đó đã quyết định Lục Quyển Nhĩ chính là kẻ thù của cuộc đời mình.
Quyết định cũng chỉ là nghĩ trong lòng vậy thôi, chứ cô không hé răng ra với ai. Bắt đầu từ hôm đó, cô làm như vô tình tiếp cận Quyển Nhĩ, cô muốn xem xem, cái con bé gầy gò yếu ớt kia có điểm nào gì tốt.
Quyển Nhĩ không hề biết những suy nghĩ của Dương Thu, có được một người bạn trong Hội sinh viên, đối với cô đã là may mắn lắm rồi. Sau khi Dương Thu trở nên thân thiết với Quyển Nhĩ, ấn tượng của cô dành cho Quyển Nhĩ càng ngày càng tốt, hòa nhã tới mức có thể nói là không bao giờ thấy cáu kỉnh, thông minh nhưng không mạnh mẽ, xinh đẹp nhưng không phong lưu. Cô đã coi Quyển Nhĩ như người bạn thân, thậm chí sau khi biết Tăng Nghị không có kết quả gì với Quyển Nhĩ, cô còn cảm thấy Quyển Nhĩ nhỏ bé, luôn bị Đinh Mùi bắt nạt kia cần cô bảo vệ. Dương Thu là một trong số ít những nữ sinh trong Hội sinh viên không có thiện cảm với Đinh Mùi. Cô thường xuyên bênh vực Quyển Nhĩ, nhìn không thuận mắt cũng không chỉ dừng lại ở lời nói, mà thậm chí còn giúp Quyển Nhĩ bằng hành động, buổi tối cũng thường đợi Quyển Nhĩ rồi cùng về ký túc.
Nghe thấy tiếng Dương Thu gọi, Quyển Nhĩ lập tức đứng dậy, túm lấy chiếc túi trên ghế rồi đi.
“Em đi đâu?” Đinh Mùi nhanh chóng tóm lấy tay cô, mặc dù không được chuẩn bị và không có kinh nghiệm đối phó với tình huống thế này, nhưng anh cũng không thể để Quyển Nhĩ cứ thế bỏ đi được. Chảy ra thì cũng nên có giải thích.
“Dương Thu đang đợi em để về rồi.” Quyển Nhĩ có cảm giác bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô như đang tỏa nhiệt, bị nướng trong đó, tay cô chắc chắn sẽ bỏng.
“Vừa rồi…” Đinh Mùi biết Dương Thu có thể bước vào bất cứ lúc nào, nhưng vẫn muốn nói cho xong.
Anh không ngờ Quyển Nhĩ dùng túi xách chặn ngay phía trước, ngắt lời: “Vừa rồi không có gì cả!” Cô nói xong giật tay lại, chạy ra ngoài.
Quyển Nhĩ chạy một mạch xuống dưới lầu mới bị Dương Thu chạy đuổi theo phía sau túm lấy: “Mình chạy đằng sau gọi cậu, sao cậu càng chạy càng nhanh thế?”. Cô ấy dùng tay búng nhẹ vào mặt Quyển Nhĩ, vẻ mặt trở nên hồng hào sau khi vận động, có chút như khí huyết không được lưu thông do căng thẳng. “Cậu xem cậu chạy đấy,