XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

không thể bị gió thổi bay mất. Nếu cô vẫn còn không tỉnh táo lại, thì không chỉ đơn giản là buồn rầu không thôi, mà sẽ là phải cầm theo bảng thành tích khó coi mà khóc lóc.
Trước ngày Quyển Nhĩ rời trường có nhận được một bưu kiện hàng không gửi tới. Không cần nhìn địa chỉ cô cũng biết, nó là của ai. Trên phong bì viết rõ ràng ba chữ “Lục Quyển Nhĩ” với nét bút quen thuộc, khiến cô không thể kìm chế được mà đọc đi đọc lại. Nhưng cũng chỉ là đọc đi đọc lại vài dòng ghi trên phong bì mà thôi. Một lúc lâu sau, cô lấy trên giá một cuốn sách mà anh tặng, kẹp lá thư vào trong đó, nhét lại giá sách. Lần này thì sẽ không còn cách nhờ hồng nhạn đưa thư nữa, bởi vì lần này cô từ chối bắt mình phải ôm hy vọng, rồi đuổi theo mãi mới nhận thấy hy vọng đó đã vỡ tan thành hàng trăm nghìn mảnh.






Một nụ hôn, đời tự do
Trong ký ức, ấn tượng về cuộc sống sinh viên năm thứ hai không phải là chương trình học quá nặng, mà là những bóng dáng quá sức bận rộn. Mấy cô bạn cùng phòng với Quyển Nhĩ, chưa đến tối thì khó mà gặp được, ai cũng đang cố gắng phấn đấu để thực hiện lý tưởng.
Gần đây, Quyển Nhĩ cảm thấy không thể thích ứng được với tìn
h trạng này, từ một phòng ký túc lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, đột nhiên trở nên tiêu điều. Cùng phòng với nhau, tự nhiên lại không có thời gian để trò chuyện, cũng không có thời gian quan tâm, khoảng cách giữa mọi người đột nhiên như bị kéo giãn ra.
Khái niệm về bạn bè, không nên chỉ giới hạn trong một phòng ký túc xá, Sở Phi Bình có quan hệ đặc biệt thân thiết với Thẩm Hiểu ở phòng bên cạnh, sáng nào cũng nghe thấy Thẩm Hiểu đứng ở cửa gọi cô ấy, “Phi Phi, cậu xong chưa?”. ọn những môn học giống nhau, cùng đi tự học, phải rất gần gũi mới có thể cùng tiến cùng lùi.
“Xếp thứ nhất thì thể hiện học lực khá sao? Chẳng qua em giỏi học thuộc hơn người khác thôi. Người ta thì cứ mười quyển một mượn về học, còn em thì sao, xem hết được giáo trình cũng thấy may lắm rồi. Hơn nữa, em còn phải dành thời gian đi học tiếng Anh, em không muốn làm công việc ở Hội sinh viên nữa.”
Đinh Mùi đứng dậy đi tới chỗ Quyển Nhĩ, lật lật tìm tìm, moi lên một quyển sổ tay từ mới, “Học tới thế này là được rồi”.
“Thế sao đủ, em muốn ghi tên vào lớp học TOEFL.” Lục Quyển Nhĩ công bố kế hoạch sắp tới của cô
“Em nghĩ Hội sinh viên là chỗ nào? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?” Đinh Mùi thấy Quyển Nhĩ không có vẻ là đùa, vì vậy cũng trở nên nghiêm túc.
“Em đâu có muốn đi, chỉ là không muốn làm việc nữa. Hơn nữa cũng vừa có người mới được bổ sung đến, mong anh rộng lượng, cho người ta chút cơ hội để rèn luyện đi, em già rồi, xin rút lui.” Quyển Nhĩ tự gọi mình là người già chính là học của Tăng Nghị.
Anh ấy cũng tốn không ít công sức với Quyển Nhĩ, tuy sau này hai người trở nên khá thân thiết, chuyện gì cũng có thể nói, nhưng không hề có cảm giác ấm áp của tình yêu.
iều này khiến Tăng Nghị phải đau khổ kêu lên, già rồi, già rồi! Từ đó về sau tự gọi mình là người già.
“Không làm thì ai nuôi em làm gì? Đây đâu phải là cửa nha môn nhàn nhã?”
“Thế thì tùy anh, dù sao em cũng không làm nữa.” Lục Quyển Nhĩ nghĩ thầm, quan trọng là làm hay không làm cũng chẳng có ưu đãi gì.
“Có thật là tùy anh không?” Đinh Mùi nở nụ cười xấu xa, “Muốn tự do, ok! Dùng gì để đổi?”.
Quyển Nhĩ thấy bộ dạng kỳ quái của Đinh Mùi, tức tới mức đau hết cả hai bên sườn khi hít thở, tự nhiên lên cơn ho dữ dội.
Đinh Mùi lại gần vỗ vỗ vào lưng cô, “Em muốn nói cái gì? Sao phải hành hạ bản thân thế này”.
Quyển Nhĩ không nói được không có nghĩa là cũng mất đi khả năng tự vệ, cô nắm chặt bàn tay lại lén tấn công Đinh Mùi, nhằm trúng phần eo mềm nhất, nhưng có cảm giác như bị đàn hồi bật trở lại. Không cam tâm, cô lại tiếp tục ra tay, nhưng đã bị Đinh Mùi ôm gọn vào lòng khống chế, “Cứ coi như không đau đi, nhưng cũng không thể dùng bụng anh làm trống để gõ chứ, phải không?”.
Quyển Nhĩ cúi đầu, cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng chỉ cảm thấy không khí như càng lúc càng ít đi, đành phải ngẩng đầu lên. Không ngờ cảm thấy mát lạnh trên môi, rồi ngay lập tức lại thấy nóng, trước mắt chỉ thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng rất gần của Đinh Mùi.
Mát, dường như là độ ấm trên đôi môi của anh ấy; nóng, là hơi thở của anh ấy.
“Xem ra thứ này có thể trị ho.” Đinh Mùi tỏ ra mờ ám với sự việc bất ngờ này, môi của Lục Quyển Nhĩ mềm như thế, dịu dàng như thế, dường như có thứ gì đó giấu bên trong đợi anh khám phá. Anh không kiềm chế được tiếp tục áp sát môi mình tới, nhưng chỉ áp thật chặt như thế vẫn chưa đủ, buông tay Quyển Nhĩ ra, đặt tay mình ra phía sau gáy cô, khiến đầu của Quyển Nhĩ ngửa hẳn lên, sau đó anh vội vàng đưa lưỡi mình vào.
Đó là hương vị gì? Một lúc lâu sau, Đinh Mùi mới có thể hình dung được rõ ràng. Anh không biết mình đang ham muốn điều gì, dường như chỉ muốn điên cuồng càn quét khoảng không gian giữa i và răng cô, nhưng nếu chỉ đơn thuần là quét qua thì không thể làm dịu ham muốn, anh muốn cô cũng hành động, muốn cô cũng