Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

ư đã được bóc.
Ngón tay của Tô Ngu khẽ run lên, vì cô linh cảm thấy một điều chẳng lành,
nên tim cứ đập thình thịch.
Cô nên xem không?
Ở cửa soát vé, trong lúc lấy vé ra, Tô Ngạn mới phát hiện ra rằng lá thư kẹp
ở túi ngoài không còn nữa. Nhớ đến túi ô mai đưa cho con gái, mặt ông chợt biến sắc, ông đang định quay người bước trở lại thì thấy Tô Ngu đang từ xa chạy về phía ông.
Lòng Tô Ngạn chợt thắt lại, ông vội chạy đến đón:
- Tiểu Ngu
Tô Ngu hổn hển dừng lại ở một chỗ cách cha khoảng mấy bước, cô cắn
chặt vành môi dưới, khuôn mặt trắng xanh không bộc lộ nhiều cảm xúc, ngập ngừng một lát cô mới nhấc chân tiến về phía trước, chìa tay ra, đưa lại lá thư
cho cha:
- Cha, cái này, bị rơi.
Chỉ là năm từ, nhưng dường như chúng được xé ra từ chỗ sâu nhất trong
cổ họng, khiến máu chảy đầm đìa, và làm cho người ta đau đớn.
Tô Ngạn nhận lại lá thư, há hốc miệng và định nói một câu gì đó thì Tô Ngu đã quay người bỏ chạy rất nhanh.
Cô đã chạy rất nhanh, hoàn toàn không nhìn thấy người cha đang bất lực đuổi theo sau cô như thế nào, càng không thể nghe thấy tiếng gọi thảng thốt của ông.
Cô chỉ biết rằng, phía trước toàn là người, cô cứ chạy mãi, chạy mãi, xuyên qua đám người mặc đủ màu sắc san sát bên nhau tạo thành một dải màu, rối ren, bấn loạn.
Tô Ngu đã chạy một mạch ra khỏi bến tàu, rồi chạy vào một ngõ nhỏ, cho đến khi xung quanh không còn ai nữa mới mệt mỏi dừng lại.
Trong tay cô vẫn đang giứ chặt chiếc túi ấy.
Ô mai trong túi hoàn toàn chẳng nặng nề gì, nhưng sao nó giống như một
tảng đá khổng lồ, đè nặng lên trái tim cô.
Cái thứ mùi vừa chua chua, lại vừa ngòn ngọt vẫn xộc thẳng vào mũi. Nó
luôn nhắc cô nhớ rằng, trên thế gian này, có sự tồn tại của một từ - "Mẹ".
Nhưng, người mẹ rất quan trọng ấy, lại
"Ngón tay cứng.
Luyện tập sơ sài.
Nhạc cảm bình thường.
Đã bỏ tập quá lâu.
 "
Từng từ, từng chữ trong lá thư trả lời cứ hiện lên trước mắt cô và xen lẫn
với những hình ảnh, những động tác nói bằng tay thuần thục của mẹ, tạo thành một sự mỉa mai rất trần trụi.
Tô Ngu từ từ ngồi xuống, run rẩy ôm lấy cánh tay, nhìn lên Thiên sứ trên cổ
tay, nghĩ đến lời của Hạ Ly, cảm thấy một nỗi thất vọng dâng lên từ đáy lòng.
- Mẹ, con, xin lỗi
Trong ngõ nhỏ có một quán cà phê.
Buổi trưa yên tĩnh, bên trong không có một vị khách nào. Từ ngoài, có thể
nhìn thấy một nam thanh niên phục vụ ăn mặc sạch sẽ đang lau cốc chén bên cạnh quầy.
Tiếng chuông của chùm chuông gió treo trên cửa vang lên, người phục vụ
đặt chiếc cốc trong tay xuống, ngẩng đầu nói:
- Hoan nghênh quý khách đến với quán!
Một thiếu nữ nhỏ bé bước vào. Đôi mắt cô đỏ mọng, đôi môi se lại, bước
chân rối ren, dường như cô vừa bị một cú sốc rất lớn.
Người phục vụ vội hỏi:
- Cô cần gì ạ?
Cô gái chỉ vào chiếc điện thoại trên quầy.
- Điện thoại à?
Cô gái nghẹn ngào gật đầu:
- Anh, có, thể, điện thoại, gọi giúp tôi, một cuộc, không? - Giọng của cô rất
cứng, dường như cô phải dùng hết sức lực mới nói được ra.
Người phục vụ bất giác ngây người ra.
Cô gái lấy từ trong túi ra tờ mười đồng, sau đó chỉ vào tai của mình, nói:
- Xin lỗi, tôi, không, nghe, được, vì, thế, nhờ anh.
Đôi mi ướt đầm và đỏ mọng của cô càng cho thấy điệu bộ đáng thương. Vì
thế, người phục vụ dường như lập tức thấy mềm lòng, vội hỏi:
- Được, không sao. Xin hỏi, số điện thoại là bao nhiêu?
Cô chậm rãi nói ra số điện thoại. Người phục vụ bấm theo các số mà cô vừa
đọc, rồi nói vào ống nói của điện thoại mấy câu, sau đó quay sang hỏi cô:
- Có muốn nói trực tiếp với bà ấy không?
Cô gái hỏi:
- Điện thoại thông rồi à?
- Thông rồi! - Người phục vụ nói với đầu dây bên kia với vẻ bất an, xin bà
chờ cho một chút, cô ấy sẽ tự nói.
Cô gái ghé sát vào điện thoại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, sau
đó bắt đầu nói từng chữ một:
- Ô mai, rất ngon, cảm ơn, mẹ.
Người phục vụ lắng nghe một lúc rồi nói với cô:
- Mẹ cô hỏi, vì sao không nhắn tin bằng di động cho bà ấy?
- Di động, quên mang. Bây giờ, bến tàu, cha vừa đi rồi. Con, nhớ mẹ.
Người phục vụ cười, nhìn cô bằng ánh mắt rất dịu dàng:
- Mẹ cô nói, bà ấy cũng rất nhớ cô.
- Cảm ơn, mẹ. Hi vọng, mẹ, vui vẻ Con con, luôn, yêu, mẹ. Học tập,
con, sẽ, cố gắng! - Nói xong câu này, cô gái gác ngay máy, kết thúc cuộc gọi.
Người phục vụ nhìn cô với vẻ xót thương. Cô gái gật đầu đầy vẻ biết ơn với anh, rồi quay người bước đi.
Từ trong góc quán cà phê, một thiếu niên đột nhiên đứng dậy, bước tới.
Người phục vụ quay lại, hỏi cậu:
- Diệp Nhất, sao thế?
Ánh mắt Diệp Nhất xuyên qua lớp kính cửa sổ, lặng lẽ dõi theo bóng của cô
gái mỗi lúc một xa dần.






Rích, rích.
Chim yến đã bay về.
Rích, rích.
Hoa đã nở.
Có chuyện gì đó đã xảy ra.
bảy để rồi bị ăn mắng như thế này!
Buổi sáng, khi cô vừa bước vào tòa soạn thì đã bị sếp lớn cho gọi vào phòng làm việc. Tổng biên