Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
lời rất ngắn gọn!
- À, phải, thầy Ôn là người rất bận rộn mà - Tô Hòa nghĩ thầm trong lòng:
Bận cái con khỉ! Một tuần chỉ lên lớp có một buổi, có gì mà bận chứ?
- Lần trước đúng là tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, không nhìn ra được chiếc xe này lại đắt như vậy. Hì hì, vì sao thầy Ôn lại chọn loại xe
Volkswagen Phaeton này?
- Vì dễ lái.
Nói nhiều thêm vài câu thì chết người chắc! Tô Hòa tức giận tới ê cả răng:
- Kể cũng đúng. Hì hì, thương hiệu xe của Đức rất đáng tin cậy Phải rồi,
thầy Ôn có thể giảng bài cho học sinh ở S.S, chắc hẳn thầy rất giỏi về thiết kế
ngọc, thầy đã từng thiết kế tác phẩm nào rồi?
Ôn Nhan Khanh nhìn cô qua chiếc gương chiếu hậu, ánh mắt lạnh như
băng, khiến Tô Hòa đột nhiên có cảm giác như đã bị anh ta nhìn thấu.
- Tôi không thiết kế.
Thế mà cũng gọi là trả lời! Tô Hòa trong lòng khóc thầm, nhưng vì bài viết
cho kì sau và vì nhuận bút, cô đành phải giữ mặt dày, tiếp tục hỏi:
- Vì sao lại không thiết kế? Là vì không thấy hứng thú hay vì lý do gì khác?
Vậy thầy thích gì? Ngày thường thầy hay làm gì?
Ôn Nhan Khanh lại nhìn cô một cái qua chiếc gương chiếu hậu, rồi lãnh
đạm trả lời:
- Thích đạp người nào nói liến thoắng luôn mồm xuống xe.
Tô Hòa lập tức im miệng. Ánh mắt của ông thầy biến thái nói với cô rằng,
anh ta sẽ làm thật. Thôi vậy, dù sao thì cũng đã tóm được manh mối này rồi,
nội tình để từ từ tính vậy. Cô quyết định thả cần câu dài để bắt con cá lớn.
Một lúc sau, khi Tô Hòa đang cảm thấy rất vô vị, thì di động đổ chuông, mở máy thì ra là Diệp Nhất lại chuyển tin nhắn đến.
Có hai tin.
Một tin là: "Căn nhà sát bên bãi biển Hoàng Kim, được hưởng những ưu đãi
tuyệt vời của thiên nhiên, nếu mua bây giờ, bạn sẽ được tặng một sân trời 120 mét! Giá bán hiện nay là 23.888 đồng. Nếu muốn mua, xin liên hệ với số 136xxxxxx".
Vốn dĩ đọc đến đây dừng lại cũng xong, nhưng ở phía dưới có một đoạn mở
ngoặc với lời nhận xét:
"Chỉ là trò lừa bịp, chỉ có kẻ ngốc mới mua. Chị họ đừng mắc lừa đấy.
By
Diệp Nhất".
Ai mà lại mắc lừa kiểu này?!
Tô Hòa khẽ nghiến răng, chuyển sang mẩu tin thứ hai, càng giật mình hơn:
"Món quà cho mua hè năm nay, điểm đến cho phái nữ, dành cho những cô
gái yêu bản thân. Nếu bây giờ gia nhập câu lạc bộ, trở thành hội viên VIP, thì có thể được tặng một voucher liệu trình giảm béo toàn thân, giá cũ là 1.888 đồng, nay chỉ còn 788 đồng. Một liệu trình có thể giảm từ 3 - 20 kilôgam, giảm béo từ từ, không có tác dụng phụ. Còn nhiều ưu đãi khác. Hãy gọi đến xxxxxxx".
Cái này thì có thể cân nhắc, căn cứ vào thân hình của chị, chị họ ạ.
By
Diệp Nhất".
"Đừng có chuyển những tin nhắn rác ấy đến cho tôi nữa!!!!!!!!!!!!!!!!".
Trong dòng tin nhắn lại, Tô Hòa đã sử dụng rất nhiều dấu chấm than để
biểu thị sự giận dữ của mình.
Mấy giây sau, Diệp Nhất lại nhắn lại:
"Vậy thì tin nhắn như thế nào mới là tin nhắn hữu ích?"
"Cậu là lợn hay sao vậy? Cái gì vô ích, cái gì hữu ích chẳng lẽ cậu không
biết hay sao?"
"Ồ Tin nhắn này có hữu ích không nhỉ?
Con gái, cha biết hiện giờ con đang rất buồn và có lẽ còn tự trách mình
nữa, cho rằng con đã làm ảnh hưởng tới sự nghiệp của mẹ. Nhưng, điều mà cha muốn nói chỉ có một câu thôi: Mẹ con không chỉ là một người mẹ vĩ đại nhất, mà còn là một người vợ vĩ đại. Cha và con đều là những người chịu ơn mẹ. Chúng ta sẽ cùng cố gắng, trả lại cho mẹ hai mươi năm khác, được không? Còn nữa, con nên biết, mẹ và cha luôn cho rằng, con mới là tài sản lớn nhất trong cuộc đời mà ông trời ban tặng cho cha mẹ.
Người cha luôn yêu con".
Tô Hòa nhìn chăm chăm vào mẩu tin nhắn ấy tới cả chục giây, phản ứng
đầu tiên là trực tiếp gọi điện:
- Chuyện này là thế nào thế? Có phải tôi đã để lỡ gì phải không?
Ở đầu dây bên kia, vang lên tiếng cười với vẻ biếng nhác:
- Là một biên tập viên tò mò, chị họ, chị đúng là rất có tinh thần nghề
nghiệp đấy!
- Biên tập viên tò mò? Cậu tò mò thì có! Tôi là một biên tập viên sành điệu!
Không phải cùng một khái niệm với cậu đâu nhé, hiểu không? Phải rồi, cậu
nhận được tin nhắn ấy khi nào vậy?
- Năm phút trước, vì thế mới quyết định chuyển hai tin nhắn trước để thăm dò.
- Thăm, thăm dò gì?
- Nếu Tô Ngu ở bên cạnh chị, mà tôi bỗng nhiên chuyển hai tin nhắn này
đến, thì cô ấy sẽ phải chịu thêm một cú sốc nữa.
- Ồ, không ngờ, cậu cũng là một người có tấm lòng - Tô Hòa không nén được châm biếm, nhưng lập tức chuyển sang nói bằng giọng lo lắng - Tiểu
Ngu rất nhạy cảm, nó luôn cho rằng mình đã làm hỏng tương lai của mẹ
- Những đứa trẻ được cha mẹ nuông chiều đều không thể trưởng thành, giống như hạt giống được bao bọc rất tốt trong lòng đất thì sẽ không thể nảy thành mầm. Thà để nó đội đất chui lên còn hơn là cứ mãi nằm im trong sự bao bọc kĩ càng.
- Cậu nói thì sao mà nhẹ nhàng thế, vậy cậu hãy tự nảy mầm và lớn cho tôi xem nào! - Tô Hòa nói tỏ vẻ coi thường.
- Tóm lại, tôi đã chuyển tin nhắn cho chị rồi, nên nói với Tiểu Ngu như thế nào thì c