Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.
ăn mặc, lời nói và cử chỉ của tôi. Ở một góc độ nào đó, thì chúng ta là hai người của hai thế giới khác nhau. Vậy thì, vì sao một người xuất thân từ xã hội thượng lưu, phẩm giá, khí chất cao quý như cô lại muốn hẹn hò với tôi? - Nói đến đây Diệp Nhất lại nhếch môi cười, đôi mắt như tranh vẽ, đôi môi đỏ để lộ hàm răng trắng, trông vô cùng đẹp trai - Có phải chỉ là vì khi tôi bỏ
kính ra, cô đã phát hiện ra rằng tôi cũng không đến nỗi nào?
- Như như thế vẫn chưa đủ sao? - Tạ Thanh Hoan ngẩng đầu lên, trả lời
với vẻ thiếu tự nhiên - Tôi, vốn dĩ tôi thích những chàng trai đep trai.
- Ồ! - Diệp Nhất kéo dài giọng, đôi con ngươi trong như gương phản chiếu khuôn mặt của Tạ Thanh Hoan, dường như tất cả mọi bí mật đều không thể nào che giấu được.
Trước cái nhìn chăm chú như xuyên thấu ấy, Tạ Thanh Hoan quay mặt đi với vẻ bối rối.
- Tóm lại, thì là, là như thế.
- Vậy thì biết làm thế nào bây giờ? - Giọng của Diệp Nhất mềm ngọt, giống
hệt một thiếu nhiên điệu đà, vừa có vẻ bất lực, vừa có vẻ nũng nịu.
Thế là, Tạ Thanh Hoan bất giác quay lại nhìn cậu:
- Cái gì mà làm thế nào?
Diệp Nhất thở dài:
- Thực ra, tôi cũng rất thích cô.
Tạ Thanh Hoan đỏ bừng mặt.
- Vì, cô vừa xinh đẹp lại vừa tài hoa, nhưng
Tạ Thanh Hoan hồi hộp:
- Nhưng cái gì?
- Nhưng tôi là một người ngu ngơ - Diệp Nhất hơi cau mày, tỏ vẻ rất khổ sở
- Đối với tôi thì tất cả những chuyện đi dạo phố, chơi bời, shopping đều rất vô vị. Những khi không lên lớp tôi chỉ muốn đọc truyện tranh, xem cho tới khi nào đói thì mới chịu về nhà ăn cơm. Vì thế, muốn hẹn hò với tôi thì phải đọc truyện tranh cùng tôi.
Khi nghe xong câu nói đó, vẻ mặt của Tạ Thanh Hoan giống như của người
bị sét đánh trúng, ánh nhìn cũng liên tục thay đổi, cô đứng ngây người hàng
chục phút, cuối cùng nghiến răng nói:
- Được! Tôi sẽ cùng đọc truyện tranh với cậu! - Nói rồi cô bước tới trước giá sách, vơ bừa một tập, chẳng cần biết đến thể loại, số tập, rồi mang đến đặt phịch xuống bàn, ngồi xuống, cầm lên một cuốn và mở ra.
Đôi mắt Diệp Nhất ánh lên nụ cười, cậu không nói gì, tiếp tục vùi đầu vào cuốn Liar Game.
Ánh nắng sau buổi trưa chiều qua lớp kính cửa sổ khiến cho cả sàn nhà như được rải lên một lớp màu vàng.
Một cô gái xinh đẹp và một chàng trai tuấn tú ngồi quay đầu lại với nhau, đọc truyện tranh.
Chàng trai đọc rất chăm chú, nghiêm túc, thích thú, còn cô gái thì vừa đọc vừa nghiến răng, chau mày và trung bình cứ hai phút lại thay một quyển Những người khác trong cửa hàng đều lén nhìn họ và thì thầm bàn tán, còn hai người thì dường như không biết đến điều đó hoặc giả câm giả điếc, tiếp tục chìm đắm trong thế giới của mình.
Đối với nàng tiên cá, tình yêu của hoàng tử, có lẽ chẳng qua cũng chỉ là một thứ lệ thuộc của linh hồn bất diệt.
Nàng đã trao đi tiếng nói để đổi lấy đôi chân đến với đất liền. Cũng chính
bởi vì linh hồn, chứ không phải vì tình yêu chăng?
***
Buổi chiều thứ ba, có hai người ngồi xem truyện tranh với những tâm trạng
Ôn Nhan Khanh ngồi ở ghế lái, hơi ngước mắt lên, ánh mắt vừa như nước, lại vừa như có luồng điện rực sáng. Sau đó, anh nói với giọng rất tự nhiên và
lưu loát như một người bạn cũ:
- Đi đâu thế?
Trống ngực Tô Hòa đập dồn dập, cô trả lời bừa:
- À đi ăn cơm tối với Tiểu Ngu.
- Tôi cũng đi. Lên xe đi! - Vừa dứt lời thì cánh cửa xe ở phía sau đã tự động
mở ra.
Rõ thật là, đến cả một cơ hội từ chối cũng không cho người ta Tô Hòa nghĩ thầm rồi đưa mắt nhìn về Tô Ngu với vẻ bất lực. Đối với Tô Ngu thì Ôn Nhan Khanh là thầy giáo liên quan nhiều nhất tới việc học hành của cô, vì vậy cô càng không thể phản đối, nên đành ngoan ngoãn ngồi vào ghế.
Thấy vậy, Tô Hòa cũng ngồi vào theo như cái máy:
Ôn Nhan Khanh hỏi:
- Đường đi như thế nào?
- À, đó là vâng ở ngõ Đông Quả, phố xiên - Tô Hòa tưởng tượng ra cảnh
người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng toát ngồi ăn mì bò trong quán nhỏ chật chội và hỗn tạp, mà không khỏi thấy rùng mình. Nhưng sự thật còn vượt xa những gì mà cô tưởng tượng. Mười lăm phút sau, tới nơi, Ôn Nhan Khanh xuống xe và theo hai chị em đi vào trong quán.
Chẳng khác nào một con hạc đi giữa bầy gà.
Mặc dù anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần Âu rất bình
thường, nhưng mái tóc dài để ngang vai, cặp kính gọng viền vàng, thân hình cao dỏng như người mẫu và khuôn mặt điển trai với những đường nét như vẽ đã đủ khiến cho cả người anh toát lên một vẻ vừa lạnh lùng mà người thường cảm giác rất khó gần, vừa có một sức hấp dẫn vô cùng.
Người nọ nhìn anh, người kia nhìn anh.
Tất cả mọi người đều đang nhìn anh.
Điều khác với Tạ Thanh Hoan là, trong ánh mắt của đám đông những người
bình thường kia, rõ ràng là ít sự ghen ghét mà thay vào đó phần nhiều là sự ngạc nhiên. Thậm chí, đến cả ông chủ quán mì - vốn từ trước đến nay không mấy để ý xung quanh - cũng bước tới hỏi với vẻ ân cần chưa từng thấy bao giờ.
- Ba vị dùng gì?
Này