Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.
, ông chủ, ông là đàn ông cơ mà! Chớ có mê mẩn đến mức ấy!!! Tô Hòa
thầm kêu lên trong lòng.
- Có những món gì?
- Mì bò và mì cà chua trứng gà - Ông chủ cười tít mắt.
Ôn Nhan Khanh nhướn mày:
- Chỉ có hai món ấy thôi à?
Tô Hòa nghe thấy thế mà toát mồ hôi. Cô cũng đã từng hỏi ông chủ quán
này như vậy, và lúc đó ông ta đã trả lời bằng một câu rất ngang rằng: "Không thích ăn mì bò thì chọn mì cà chua trứng gà, không thích mì cà chua trứng gà thì chọn mì bò". Câu trả lời đó rõ ràng là đuổi khách. Vì vậy, cô rất lo lắng không biết Ôn Nhan Khanh có chấp nhận nổi điều đó không. Kết quả, ông chủ
quán hỏi:
- Anh muốn ăn gì?
Ôn Nhan Khanh nghĩ một chút, rồi đáp:
- Mì trộn tương.
- Không vấn đề gì! - Ông chủ quán bật ngón tay đánh tách một cái, rồi vui
vẻ quay người đi vào bếp.
Tô Hòa há mồm trợn mắt. Này, sao lại đối xử phân biệt như thế chứ. Ôi, ôi, ôi! Dựa vào đâu mà cái người này lại muốn ăn gì được nấy, hả, hả, hả? Điều
quan trọng nhất là, ông chủ không hỏi cô và Tô Ngu ăn mì gì!!! Ôi, cố nhịn cho
qua vậy. Thế rồi Tô Hòa nói vọng vào phía sau bức rèm:
- Và hai bát mì bò nữa, đừng quên đấy!
- Vâng! - Từ phía sau bức rèm vọng ra tiếng đáp qua quýt.
Tô Hòa đấm xuống bàn. Cú đấm ấy khiến co phát hiện ra một số vấn đề mà
trước đây không chú ý, ví dụ như: Vì sao những chiếc đĩa đựng gia vị ở đây đều sứt miệng? Vì sao những đôi đũa dùng một lần ở đây lại thô ráp đến vậy? Vì sao những chiếc bàn trông bẩn thỉu thế và lại khập khểnh, không đều nhau? Vì sao tất cả những thứ rất đỗi bình thường trong cuộc sống của cô, khi có sự xuất hiện của Ôn Nhan Khanh lại bỗng nhiên trở nên khiếm khuyết một cách lộ liễu đến thế? Và lần đầu tiên cô nhận ra rằng, cô và người đàn ông đang ngồi đối diện kia không thuộc về cùng một thế giới.
Tô Hòa ngước mắt lên nhìn Ôn Nhan Khanh, bỗng nhiên một ý nghĩ le lói trong đầu: Người này có tồn tại thật không nhỉ? Có thật anh ta đang ngồi đây không? Có thật anh ta đang xen vào cuộc sống của cô từng chút, từng chút
một?
Trong lúc Tô Hòa đang nghĩ ngợi linh tinh, thì ông chủ bê ba bát mì ra, trong đó có một bát sứ hoa màu đen tinh xảo bên trong là những sợi mì bóng mượt, bên cạnh còn có tám chiếc đĩa với đủ các loại gia vị. Hai bát còn lại là loại bát sứ thô, bên trong là món mì bò chỉ có lèo tèo ít sợi mì, đem so sánh với bát mì kia mới thấy chúng thảm hại đến mức nào.
Chuyện này mà có thể bỏ qua thì không hiểu chuyện gì là không thể bỏ
qua! Tô Hòa đập bàn đứng dậy:
- Ông chủ, vì sao bát mì của anh ấy nhiều như vậy, còn bát mì của chúng
tôi lại ít như vậy?
Ông chủ quán nhìn với ánh mắt coi thường, đáp lại giọng lạnh tanh:
- Vì bát của anh ấy là mì trộn tương, còn của các cô là mì bò.
- Vậy thì tôi cũng ăn mì trộn tương!
- Xin lỗi, quán này không có mì trộn tương.
Tô Hòa cảm thấy càng tức giận hơn, ở đâu ra cái loại người nói bừa mà
không thấy ngượng như vậy:
- Vậy thì sao lại có cho anh ấy?
- Đó là trường hợp đặc biệt.
-Vậy tôi cũng muốn một bát mì được làm đặc biệt.
- Xin lỗi, nếu đã là trường hợp đặc biệt thì chỉ dành cho người đặc biệt mà
thôi.
Nói xong câu này, chủ quán vắt chiếc khăn mặt lên vai, rồi quay bước đi vào trong bếp. Tô Hòa nhìn bát mì bò rồi lại nhìn bát mì trộn đẹp đẽ và khác biệt hẳn với tất cả mọi thứ trong quán, nhìn mình rồi lại Ôn Nhan Khanh đẹp
đẽ khác hẳn với tất cả mọi người trong quán, đặt đũa xuống. Cố nhịn vậy!
Xem ra, ông chủ quán này cũng là một người chuộng hình thức! Hừ, "Ôn đại biến thái" đúng là có khả năng thu hút những người đồng tính. Không thèm tranh hơn với anh ta nữa, có thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Dù sao thì mì bò cũng rất ngon. Tự an ủi như vậy, Tô Hòa cầm lọ gia vị ở bên cạnh, cho thêm rất nhiều tương ớt vào bát, rồi sau đó và những miếng mì rất lớn vào miệng để trút bỏ cơn tức giận trong lòng.
Mới ăn được vài miếng thì thấy có một chiếc bát được đẩy đến trước mặt cô. Cô ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, thấy Ôn Nhan Khanh ngồi đối diện
đang nhìn cô bằng đôi mắt đen thẳm:
- Cho cô đấy! - Anh đã cho cô bát mì trộn tương của mình.
Tô Ngu ngồi bên cạnh cúi đầu, cắm cúi vào bát mì của mình, coi như không
nhìn thấy gì.
Ôn Nhan Khanh kéo bát mì bò cay sè vì cho quá nhiều tương ớt từ phía Tô
Hòa lại và chậm rãi ăn trong sự ngạc nhiên của Tô Hòa.
"Cạch!" đôi đũa của Tô Hòa rơi xuống bàn. Cô nhớ rõ, bát mì ấy đã được cho thêm ít nhất là mười thìa tương ớt, hơn nữa, cô đã ăn hai miếng - cũng có nghĩa là, không những Ôn Nhan Khanh không sợ cay, mà còn điềm nhiên ăn cả những đồ mà cô đã ăn.
Trong chốc lát, Tô Hòa cảm thấy đầu như ù đi, chân tay nóng bừng lên, tim cũng đập loạn lên. Ôi, người cha ở dưới suối vàng của con ơi, cha có thể nói
cho con biết, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra không?
Thực ra, cô cũng đã lờ mờ biết được đáp án, nhưng cô cố lờ nó đi mà không dám để lộ ra.
Một hồi lâu sau Tô Hòa vẫn không cầm đũa lên, còn Ôn Nhan Khanh thì đã ăn hết bát mì, đến cả nước cũng húp hết, cuối cùng đặt đũa xuống