Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2140 lượt.

đi về phía Diệp Nhất. Diệp Nhất phát hiện ra Ôn Nhan Khanh, nhưng không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, mà cười nhăn nhở và nói với anh câu gì đó, rồi nhìn vào quán mì bên này đường.
Tô Ngu chợt cảm thấy hơi căng thẳng, một ý nghĩ lóe trong đầu: Bị nhìn
thấy rồi
Có nên hỏi không? Vì sao Diệp Nhất và Tạ Thanh Hoan lại ở cùng nhau?
Họ đã bắt đầu từ khi nào?
Rất muốn hỏi nhưng. nhưng
Trong lúc lòng cô đang rối ren, thì Diệp Nhất đã nhìn thấy cô, mắt cụp
xuống, cười lộ cả hàm răng trắng, rồi chạy sang, mang theo nụ cười như một chùm ánh sáng rạng rỡ, ào một cái đứng trước mặt cô.
Tô Ngu ngước lên nhìn cậu, trong phút chốc, trong đôi mắt của cô tràn ngập hình bóng của Diệp Nhất.
Diệp Nhất ngoẹo đầu:
- Thì ra, cậu thích ăn mì bò.
Đầu tiên thì Tô Ngu ngớ ra, sau đó thì gật đầu.
- Ngon không?
Tô Ngu lại gật đầu như một cái máy.
- Quá đáng thật đấy, món ngon như vậy mà chỉ đưa anh họ tôi đi, không
chịu đưa tôi đi cùng nhé.
- Tôi - Cô mở to mắt, vừa khó xử, vừa bối rối.
Tô Hòa đứng bên thấy thế có vẻ không ổn, bèn đặt đũa xuống, nói chen
vào:
- Nếu đã đến đây, cần gì phải chọn ngày khác, cùng ăn đi.
Tô Ngu lại thấy căng thẳng. Diệp Nhất liệu có ngồi xuống ăn cùng không?
- Không được rồi - Diệp Nhất chỉ về phía Tạ Thanh Hoan - Tôi đã hẹn đi ăn
cơm với bạn rồi.
Tô Hòa lại đặt đũa xuống, chất vấn:
- Bạn gái à?
Tô Ngu vội đưa tay xuống gầm bàn kéo vạt áo của Tô Hòa, ra hiệu cho cô
đừng có tò mò như vậy, nhưng Tô Hòa đã nắm chặt lấy tay cô khiến cô không
động đậy được nữa. Diệp Nhất cười khẽ:
- Chị cũng đang đi ăn với anh họ tôi, đó là bạn trai của chị à?
- Gì cơ? - Tô Hòa run lên, đỏ rần người từ đầu đến chân. Còn Ôn Nhan
Khanh thì không nói gì, tỏ vẻ như người ngoài cuộc.
- Cái gì, chỉ là, chỉ là, ăn cơm
Tô Hòa vẫn còn đang vắt óc nghĩ cách để giải thích thì Diệp Nhất đã xua
tay, nói:
- Lần sau có cơ hội sẽ cùng ăn cơm. Tôi đi đây! - Nói rồi quay người bước đi nhanh giống như lúc đến.
Đôi mắt của Tô Ngu đã tràn ngập một màu đen thăm thẳm, không còn thấy
bóng hình của Diệp Nhất đâu nữa.
Tô Hòa há miệng, định nói câu gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói nữa.
Tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn, đã tan biến hoàn toàn theo bước
chân của Diệp Nhất, đèn đường đã bật sáng, những bóng đen đan vào nhau trên đường phố ồn ào, đông đúc.
- Cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về nhà - Tô Hòa xuống xe, cảm ơn Ôn Nhan Khanh.
Ôn Nhan Khanh gật đầu, đưa mắt nhìn về phía Tô Ngu đang lặng lẽ đi về
phía ngõ, Tô Hòa vội nói:
- Yên tâm đi, nó sẽ không sao đâu.
Ôn Nhan Khanh "ừ" một tiếng, dừng một chút rồi mới nói:
- Mặc dù nhà trường không cấm yêu sớm, nhưng tôi cũng không muốn
trong lớp xảy ra chuyện vì ghen tuông mà chểnh mảng học hành.
Anh nói thẳng thắn quá chăng? Tô Hòa thấy lửa bốc lên đầu:
- Em gái tôi rất biết bổn phận của mình, anh hãy lo quản lý cậu em quỷ
quái hay sinh chuyện của anh đi! - Nói rồi cô đóng cửa xe đánh "sầm" một tiếng rồi quay người đi về nhà.
Tô Hòa dồn bước đuổi theo Tô Ngu lúc đó đã vào trong cabin thang máy,
nắm lấy cánh tay em, nói:
- Này, em vẫn ổn đấy chứ?
Tô Ngu ngước đôi mắt to long lanh như có ngấn nước, nhìn Tô Hòa với vẻ
ngạc nhiên. Tô Hòa vò đầu:
- À, cái cậu, chị muốn nói là, Diệp Nhất
Tô Ngu nhếch môi cười:
- Chị, hiểu lầm rồi.
- Gì cơ? - Tô Ngu cụp mắt xuống, dáng điệu hơi u buồn, nhưng khi ngẩng
đầu lên, đôi mắt cô sáng long lanh, trong đó là vẻ kiên định và bình thản:
- Em, rất, ngưỡng mộ, Diệp Nhất. Cậu ấy, thông minh, chu đáo, đối xử, rất tốt, với, mọi người. Em, rất vui, vì có, người bạn, như thế. Vì thế, cậu ấy, sống, vui vẻ, thì em, cũng mừng,cho, cậu ấy.
- Ra là vậy - Tô Hòa tiếp tục vò đầu.
- Em - Ánh mắt của Tô Ngu nhìn vào chiếc gương trong thang máy, trong
gương là một cô gái tóc đen, da trắng bạch, rõ ràng là có vẻ yếu ớt hơn bất cứ ai, nhưng lại cũng kiên cường hơn bất cứ ai - Bây giờ, em chỉ, nghĩ đến, một chuyện, đó là, tốt nghiệp, một cách, thuận lợi, trở thành, nhà, thiết kế, xuất sắc nhất. Những chuyện khác, em không có, thời gian, và cũng, không có, tâm trạng, quan tâm.
Yêu thích ai đó, những chuyện xa xỉ ấy, để sau này hãy tính.
Bây giờ, điều mà Tô Ngu cần nhất là cố gắng trưởng thành, để còn bảo vệ
cha mẹ.
Đúng vậy, Diệp Nhất cùng với ai thì cũng chẳng liên quan gì đến cô, huống chi Diệp Nhất Tô Ngu cụp mắt xuống, rõ ràng là làm ra vẻ chẳng có gì, rõ ràng là đã nhắc nhở mình phải kiên cường, nhưng đôi mắt không biết cách che giấu cảm xúc của một người hãy còn rất trẻ như cô đã cho thấy nỗi buồn trong đó.
Mặc dù Diệp Nhất đối với cô rất, rất tốt, nhưng nhưng chưa bao giờ nói rằng thích cô.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ.
Tô Hòa đi đi lại lại trong phòng.
Qua khe hở của bức vách ngăn, cô nhìn thấy Tô Ngu một lần nữa ngồi
xuống trước máy tính, bắt đầu vẽ, mặc dù vẻ ngoài và cử chỉ của Tô Ngu vẫn như mọi khi, những không hiểu sao cô lại cảm thấy có điều gì đó không bình t h ư


XtGem Forum catalog