Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.
, rồi lau
miệng một cách lịch sự và nhận xét:
- Rất ngon.
Tô Hòa thấy đầu nóng ran lên, nghĩ đến độ cay của bát mì, trong lòng rất
lấy làm áy náy, cô đưa mắt nhìn anh, rồi khẽ nói:
- Không ngờ
- Sao? - Ôn Nhan Khanh nhướn mày.
- Anh cũng ăn cay rất giỏi.
Ôn Nhan Khanh chăm chú nhìn cô mấy giây, đang định nói câu gì đó thì
mắt bỗng nhiên sáng bừng, thái độ thay đổi hẳn. Tô Ngu từ đầu đến giờ lặng lẽ tập trung vào bát mì, đang định lấy tờ giấy ăn, kết quả, vừa ngẩng đầu lên
thì
Bất ngờ nhìn thấy Diệp Nhất.
Diệp Nhất đang ở phía bên kia đường, chậm rãi tản bộ trong điệu bộ lười
biếng. Ánh nắng buổi hoàng hôn màu vàng rực khiến cho con đường lát những phiến đá cũng mang một màu vàng ấm áp đầy cổ kính. Hình như Diệp Nhất đi đến đâu, thì nơi ấy bỗng giống như một bức tranh sơn dầu.
Tô Ngu chớp mắt, sao Diệp Nhất lại xuất hiện ở đây? Là tới để mua truyện
tranh à?
Đúng lúc ấy, Tô Hòa cũng nhìn thấy Diệp Nhất:
- Này, kia chẳng phải là cậu ấm nhà anh đấy sao? Sao bây giờ cậu ấy lại
được đi khắp nơi như thế?
Ôn Nhan Khanh nheo mắt, không nói gì. Tô Hòa quan sát một chút rồi nói:
- Hay là để tôi gọi cậu ấy lại cùng ăn nhé?
Cô vừa định đứng dậy gọi, thì nhìn thấy bóng một người đột nhiên bước ra
từ một cửa hiệu nào đó, chạy vội đuổi theo Diệp Nhất, khoác tay cậu, nói với cậu câu gì đó. Mái tóc dài lượn sóng càng trở nên đen mượt dưới ánh mặt trời, chiếc váy liền thân màu đỏ, rực lên như một đám lửa, đốt cháy tất cả mọi thứ xung quanh.
Ánh mắt của Tô Ngu hơi ngây ra.
Tạ Thanh Hoan sao cô ta lại cùng
Với Diệp Nhất
Ý nghĩ ấy cứ đứt quãng, chia tách thành mấy phần, rồi mới dần dần hợp lại
với nhau trong đầu cô. Và đến khi cô hoàn toàn hiểu được rằng mình đã nhìn thấy gì, thì đôi đũa trong tay đã không sao cầm vững được nữa, tuột ra khỏi tay rơi xuống bên cạnh.
- Tiểu Ngu? - Tô Hòa quay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Tô Ngu, bèn nhìn sang Diệp Nhất ở phía đối diện, rồi dùng tay ra hiệu hỏi: "Cô gái kia là ai?".
Tô Ngu cúi đầu, đáp:
- Bạn, học.
Tô Hòa "ồ" một tiếng, quay sang nhìn Ôn Nhan Khanh. Ôn Nhan Khanh tỏ
vẻ không chút hứng thú với mọi chuyện đang diễn ra. Xem ra, muốn biết được chút gì bí mật từ anh là điều không thể. Vì thế, cô ho lên vài tiếng, cười và
nắm lấy bàn tay Tô Ngu để Tô Ngu nhìn mình, rồi nói:
- Cũng chẳng ra sao cả! Người gì mà như cây sào ấy, cái tỉ lệ 9: 1 ấy nhìn trong phim hoạt hình thì còn được, nhưng nhìn ngoài đời thì thật đáng sợ,
đúng không?
Mí mắt của Tô Ngu hơi rung lên.
Ôn Nhan Khanh nhìn xéo sang phía Tô Ngu một cái. Ồ, người thấp bé chưa
đầy một mét sáu, có lẽ chỉ đạt tỉ lệ 7: 1.
Tô Hòa lại nói:
- Vừa nhìn đã biết ngay đó là con nhà tiêu tiền như rác. Chiếc túi của cô ta
nghe nói giá tiền phải tới sáu con số đấy!
Ôn Nhan Khanh lại nhìn Tô Ngu: Sơ mi đen, váy trắng giản dị, tổng cộng giá tiền chắc không quá một trăm đồng.
- Ôi, ôi, ôi, không thể chịu đựng được nữa! Cô ta còn đeo cả chiếc vòng ấy nữa!!! - Tô Hòa đập bàn với vẻ kích động - Tiểu Ngu, đó là chiếc vòng mà
thần tượng Hạ Ly của em thiết kế đấy!
Thực ra, không cần đợi Tô Hòa nói, Tô Ngu cũng đã nhìn thấy chiếc vòng phỉ thúy hình chim anh vũ trên cổ tay Tạ Thanh Hoan từ trước rồi. Đó là vật trang sức bằng đá phỉ thúy duy nhất mà Hạ Ly thiết kế tính đến thời điểm này: Tạo hình kéo dài thân mình con chim anh vũ, làm cho chiếc đuôi và cánh hình lượn sóng cùng chiếc mỏ nối liền lại với nhau tạo thành một chiếc vòng hoàn chỉnh. Thân của chiếc vòng là màu xanh tinh xảo, chỉ duy nhất chiếc mỏ là
màu đỏ nhưng đã làm thành một nét điểm xuyết rất tinh tế, nổi bật trên cổ tay
trắng nõn nà của Tạ Thanh Hoan.
Rất chói mắt.
Vô cùng chói mắt
Vô cùng, vô cùng chói mắt.
Vì sao chiếc vòng Hạ Ly thiết kế lại đeo trên tay của Tạ Thanh Hoan?
Có điều, so với chuyện này thì chuyện vì sao cô ta lại đi cùng với Diệp Nhất
quan trọng hơn.
Ở bên kia đường, Diệp Nhất trả lời bằng một câu gì đó, Tạ Thanh Hoan ngẩng đầu, mắt dường như sáng lên, đôi môi nở nụ cười.
Cô ta là bạn học của Tô Ngu.
Cô ta luôn tỏ ra cao ngạo, chưa bao giờ thấy cô ta cười.
Nhưng lúc này, Tạ Thanh Hoan ở bên cạnh Diệp Nhất, đôi mắt lá răm có
phần hơi ngây thơ, hơi thẹn thùng, khiến cho cô hoàn toàn không còn giống với Tạ Thanh Hoan mọi khi nữa.
Sau đó, Diệp Nhất vào một cửa hiệu nhỏ bên cạnh đường mua hai chiếc kem Wall\'s, rồi bước ra đưa cho Tạ Thanh Hoan một cái.
Trên đoạn phố có những ngọn đèn vừa được thắp sáng rực rỡ.
Một chàng trai tuấn tú.
Một thiếu nữ xinh đẹp.
Vai kề vai, cùng ăn kem.
Rõ ràng là một cảnh kinh điển trong các bộ phim về tình yêu, nhưng sao
trong mắt của Tô Ngu, nó lại khó chấp nhận tới mức ngạt thở như vậy?
Cũng có thể đó là vì cảnh tượng ấy quá đẹp và quá sáng chói, khiến cô không thể mở mắt ra được.
Cô chỉ có thể cúi đầu, không dám nhìn nữa.
Có bóng gì đó lay động trên sàn nhà, Tô Ngu ngẩng lên theo phản ứng, thì
ra Ôn Nhan Khanh đã đứng dậy,