Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2132 lượt.

h kiên cường của tôi.
Bạn nhất định là bông hoa hướng dương
Tô Ngu ra hiệu bảo "Không cần", đeo ba lô lên lưng rồi bước ra khỏi phòng. Cô không dám quay lại nhìn, sợ chị họ trông thấy khuôn mặt mình. Đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu kia đủ nói lên rằng cô đã trải qua một đêm khó khăn đến nhường nào.
May thay, những giây phút khó khăn nhất cũng đã qua đi.
Ra khỏi cửa, Tô Ngu đắm mình trong ánh nắng chan hòa, say sưa ngắm
nhìn tất cả mọi thứ trước mắt.
Đây mới đúng là nhân gian.
Internet xem ra có vẻ vô cùng rộng lớn, nhưng trong ánh nắng mặt trời
chói lóa thế này cũng trở nên nhỏ bé và hư ảo. Chẳng qua cũng chỉ là rút lui khỏi một cuộc thi mà thôi.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.
Cô vẫn là học sinh của S.S như trước đây, Hạ Ly cũng vẫn đợi cô trong tòa
cung điện phía trước, con đường chính của cuộc đời vẫn không có gì chệch hướng và thay đổi, vậy thì cô có lí do gì để mà cứ chìm đắm trong khổ đau,
không dám đối mặt với cuộc sống cơ chứ?
Ánh sáng rực rỡ, không hề có chút bóng râm nào như thế này.
Bầu không khí nồng nàn, thấm sâu vào lòng người như thế này.
Và có một điều rất chân thực là: Vì có năng lực vô hạn nên cuộc sống sẽ
mãi mãi không bao giờ trở nên tuyệt vọng.
Tô Ngu ngẩng cao đầu, đứng thẳng người, kéo lại ba lô, rảo bước về bến xe bus phía trước. Bỗng một chiếc xe con chạy vượt lên xe bus rồi dừng lại ngay trước mặt cô.
Kính của xe hạ xuống, người ngồi cầm lái là San Ni.
Tô Ngu còn chưa kịp định thần thì San Ni đã lấy tay ra hiệu: "Lên xe đi, tôi
đưa em đến một nơi".
Thế là cô lên xe, thậm chí còn chưa kịp hỏi San Ni về nơi sắp đến. Có thể là do quá mệt mỏi sau một đêm không ngủ, có thể là do tin tưởng người đã từng làm giáo viên của cô trong một đêm, hoặc cũng có thể là do ghế xe êm ái dễ chịu mà cô tựa vào cửa kính ngủ thiếp đi.
Không biết ngủ thiếp đi như vậy được bao lâu, rồi cô mơ hồ cảm thấy có ai đó khẽ lay mình, mở mắt ra thì thấy xe đã dừng lại. San Ni cười dịu dàng, tiện tay xách túi của cô đang để dưới đệm xe: "Đến rồi".
Tô Ngu mở cửa, xuống xe, nhìn khắp xung quanh. Chỉ thấy mình đang ở trong con ngõ nhỏ lát đá xanh, tường cao bằng gạch đỏ, ngoài hai người ra không có một ai khác.
Ở phía cuối ngõ có hai cánh cửa màu đỏ, ngoài hiên treo hai chiếc đèn lồng
hình vuông bằng lụa đỏ, trên đó không vẻ hình núi sông, hoa lá hay chim chóc
như bình thường mà vẽ hình ma quỷ đi tuần đêm. Phong cách xưa cũ, đồng thời cũng toát lên một vẻ rất kì lạ.
Nếu như không có chiếc xe hơi đỗ ở bên cạnh, chắc hẳn Tô Ngu đã có cảm giác như đang lạc về thời xa xưa.
Nhìn vào hai chiếc đèn lồng đã có thể biết được chủ nhân ở bên trong tuyệt đối không phải là người tầm thường.
San Ni ra hiệu bảo cô một mình đẩy cửa vào trong. Mặc dù có đôi chút nghi hoặc nhưng vì là người luôn hành xử theo kiểu gặp sao yên vậy, nên cô vẫn bước lên bậc thềm đá, lấy tay khẽ đẩy cánh cửa son khép hờ, cánh cửa liền bật mở.
Cảnh sắc muôn hồng ngàn tía bất ngờ hiện ra trước mắt cô.
Các loại hoa có đủ mọi màu sắc mọc chen chúc, có vẻ như không theo trật
tự nào cả nhưng lại hài hòa, một cách kì lạ.
Căn nhà nhỏ màu trắng cao khoảng bốn, năm mét, cửa sổ nhỏ tí, cửa chính thấp tè, đứng tựa lưng vào một cây quế rất to, giữa đám hoa lá rực rỡ càng làm tôn thêm vẻ đẹp của nó, vừa ngời sáng như một viên ngọc trong rừng san hô lại vừa mờ ảo lãng mạn như một vầng trăng.
Rõ ràng vẫn nằm trong thành phố xa hoa đô hội, thế nhưng nhờ sự yên tĩnh này mà khu đất trở nên thâm sâu như chốn đào nguyên.
Tô Ngu bị không gian vừa đẹp vừa thuần khiết, yên tĩnh đến cực độ này làm cho rung động, có cảm giác giống như Alice lạc vào xứ sở kì diệu, bước đi một cách vừa hiếu kì vừa mừng rỡ.
Một chú mèo sư tử Sơn Đông lông trắng to lớn từ trong đám cỏ nhảy tót ra. Nó nhìn cô nhưng không bỏ đi mà lắc lư ngồi ngay giữa đường, đôi mắt thản nhiên lạnh nhạt, hoàn toàn khác xa so với con Giao Tử ở nhà.
Cô không biết làm sao, đánh vòng tránh qua nó để đi tiếp.
Khi đến trước cửa ngôi nhà, cô bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng,bởi vì cô
đã đoán được chủ nhân của nó là ai.
Đúng lúc còn đang ngập ngừng do dự thì con mèo trắng kia chạy đến, lấy móng vuốt cào cào vào cánh cửa, mở ra một cách thành thục rồi đi vào trước.
Tô Ngu vừa giật mình kinh ngạc lại vừa buồn cười, theo sau con mèo vào nhà. Căn phòng bên trong xây nửa chìm nửa nổi, vì thế nhìn từ bên ngoài thấy ngôi nhà có vẻ rất thấp bé nhưng khi vào trong thì kì thực lại rất cao, rộng và thoáng đãng. Đồ đạc trong phòng thứ nào cũng được bày biện ở nơi phù hợp nhất, có lẽ một người thích soi mói nhất nhìn vào cũng không thể tìm ra điểm gì khiếm khuyết.
Con mèo bước theo hàng tay vịn lan can bọc vải, nhảy lên những tấm trang trí đóng từng lớp trên tường, chỉ một loáng đã leo lên đến xà nhà, rồi ở đó giương đôi mắt xanh biếc quan sát cô.
Trước đây, Tô Ngu từng thấy trên tạp chí một số căn phòng được xây dựng đặc biệt dành cho các chú mèo nhưng tất cả đều không thể nào đẹp bằng căn phòng trước mắt cô lúc này.
Nếu n