Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

a nói với mình một cách không mấy thiện cảm.
- Thầy Ôn tìm cô đấy.
Diệp Nhất đang ngồi bên cạnh bỗng nhiên tái mặt.
Tạ Thanh Hoan đoán trước được phản ứng của Diệp Nhất nên quay sang
nhìn cậu, hai mắt nhìn nhau rực lửa như sao hỏa va vào trái đất. Cô ta nhếch mép lên cười độc địa.
Tô Ngu đứng lên rời khỏi bàn mà vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao. Chợt thấy có người đứng ngay trước mặt, thì ra là Diệp Nhất đang ngăn cô lại. Thái độ của cậu hết sức nghiêm trọng khiến cô cảm thấy bất ngờ.
- Sao vậy?
Nhưng Diệp Nhất lại chỉ nhìn chằm chằm vào Tạ Thanh Hoan.
Thế là Tô Ngu cũng quay sang nhìn cô ta. Tạ Thanh Hoan vừa cười vừa bảo
cô:
- Sao còn không đi ngay đi?
Tô Ngu kéo tay áo Diệp Nhất, ý bảo không sao đâu. Lúc này Chung Bài Bài
cũng bước đến, nói với cô:
- Tiểu Nhan Nhan tuy tính cách không tốt nhưng cũng không tùy tiện quấy rầy sinh viên trong giờ học đâu, chắc phải có chuyện gì quan trọng thì mới gọi gấp như thế, em đi ngay đi.
Giáo viên đã nói vậy thì Tô Ngu cũng đành phải gật đầu, rồi quay sang cười
với Diệp Nhất:
- Mình đi rồi về ngay thôi.
Diệp Nhất mấp máy môi, hình như định nói câu gì đó nhưng lại thôi, sau đó
tránh sang một bên nhường lối cho Tô Ngu.
Tô Ngu đi lướt qua bên cạnh Diệp Nhất. Cô không đoán ra nổi thầy Ôn tìm mình làm gì, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy rất có thể có liên quan đến chị họ mình.
Lẽ nào Tô Hòa lại gây ra tai họa?
Cô ra khỏi giảng đường với suy nghĩ đó, không ngoái đầu lại nên không
thấy được bao nhiêu lo lắng và phẫn nộ đang hiện lên trong mắt Diệp Nhất.
Phía cuối hành lang, cánh cửa bằng gỗ hắc đáo khép hờ.
Tô Ngu gõ cửa, vì không nghe được tiếng trả lời nên cô không đợi mà tự
đẩy cửa bước vào.
Phía sau chiếc bàn làm việc lớn, Ôn Nhan Khanh đang ngồi trước máy tính,
trông thấy cô liền ra hiệu ngồi xuống. Tô Ngu ngồi xuống phía bàn đối diện.
Ôn Nhan Khanh có đôi mắt dài và nhỏ, khúc xạ của cửa kính và ánh nắng
buổi sớm khiến cho toàn bộ con người anh toát lên vẻ ung dung khoan thai của một trí thức thành đạt, chín chắn, tự tin và cao quý.
Tô Ngu vốn vô cùng kính trọng Ôn Nhan Khanh, tuy nhiên không biết từ lúc nào, có thể là từ hôm thầy đi ăn tối với hai chị em cô ở tiệm mì, cũng có thể là sớm hơn nữa, ngay từ lúc thầy bố trí San Ni đến dạy thêm cho cô để cô không sợ hãi khi phải ở nhà một mình, cô đã cảm thấy người thầy này mặc dù trông có vẻ lạnh lùng nghiêm khắc nhưng thực ra lại rất hòa nhã nhẹ nhàng.
Thầy giáo Ôn là một người hòa nhã nhẹ nhàng.
Đúng vào lúc cô đang nghĩ như vậy thì thầy giáo Ôn đã xoay máy tính lại,
hướng màn hình về phía cô.
Tô Ngu bỗng tái mặt.
Trên màn hình là trang web của cuộc thi "Viên ngọc hi vọng", là trang nói
về tác phẩm số 291.
Mặc dù hôm qua cô đã xóa tác phẩm của mình đi do quá xúc động, nhưng bản thông báo và hình vẽ tác phẩm bắt mắt đó vẫn còn lưu trữ trong kho dữ liệu chính, lúc này trông thấy nó ở đây cô lại càng vô cùng sợ hãi.
- Tôi muốn được nghe lời giải thích từ một học sinh từng khiến cho tôi cảm
thấy tự hào, được chứ?
Trên khuôn mặt sạch sẽ mà dường như mưa to gió lớn không thể làm kinh động của Ôn Nhan Khanh vẫn không có vẻ gì tức giận, nhưng Tô Ngu biết rằng thực ra thầy đang rất giận, vì thế bàn tay đang đặt trên đầu gối của cô bất giác nắm chặt lấy gấu váy.
Làm thế nào bây giờ? Nhận hay không nhận?
Nếu là Diệp Nhất chắc chắn cậu ta sẽ không nhận. Tác phẩm đã cắt bỏ, tên
và mã số sử dụng khi đăng nhập lại là của Tô Hòa, cho dù vậy thầy có vào
được đến hậu trường đi nữa thì cũng không thể chứng minh được là cô đã
tham gia cuộc thi này. Nhưng mà
Cô lại cảm thấy phủ nhận như vậy thực ra lại là ngu xuẩn. Thầy giáo đã gọi cô đến, hơn nữa còn chất vấn cô một cách rõ ràng như vậy chứng tỏ rằng đã biết cô chính là tác giả của tác phẩm số 291, nếu không nhận sẽ càng chứng tỏ cô là một kẻ đạo đức giả.
Làm sao đây? Làm sao đây?
Đầu óc cô rối tung.
Ôn Nhan Khanh cũng không thúc giục mà chỉ yên lặng nhìn cô, ánh mắt
lạnh lùng sắc lẹm như một tấm kính khiến cô không còn giấu giếm được gì nữa.
- Đó, là tác phẩm, của em - Cuối cùng cô không còn kiên trì được nữa, run rẩy nói ra mấy từ này. Nói xong thì lưng đã đầm đìa mồ hôi.
Một sắc thái rất lạ thể hiện ra trong mắt Ôn Nhan Khanh, vừa như thương xót, vừa như xúc động, lại vừa như có một gì đó ẩn sâu bên trong. Trầm ngâm
một lát rồi anh mới chậm rãi nói:
- Tôi còn nhớ hình như đã nói rằng sinh viên của trường S.S thì không được tham gia cuộc thi này.
- Vâng
- Vậy, em giải thích sao đây?
Tô Ngu bóp chặt năm đầu ngón tay, có vô số lí do xuất hiện trong đầu
nhưng rồi cuối cùng lại gạt bỏ tất cả. Cô ngẩng đầu lên chăm chú nhìn thầy
giáo, ánh mắt tuy sợ hãi nhưng cũng đầy ấp sự ân hận:
- Em phải, giải thích, thế nào, thì, thầy mới, chấp nhận, được ạ? Hoặc là,
có, có lí do, gì đó, để khiến thầy, không giận?
- Không! - Ôn Nhan Khanh lạnh lùng đáp.
- Vậy, sao thầy, còn muốn, nghe, em giải thích ạ?
Ôn Nhan Khanh khẽ nh