XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.

Dương tuổi trẻ chăm chỉ, lại thông minh sắc sảo, dễ dàng tìm được việc làm ở một xí nghiệp tư nhân, sếp của cô là một người đàn ông 32 tuổi vẫn còn độc thân, rất có nhân cách và hấp dẫn… Làm việc chung lâu ngày, cô không thể kiềm chế được mà sa vào lưới tình, mà sếp cũng có tình cảm với cô… Bọn họ âm thầm hẹn hò hơn một năm, anh ta chưa từng đề cập đến chuyện kết hôn, cô cũng không nghĩ sẽ tạo áp lực cho anh ta. Nhưng Liễu Dương làm thế nào cũng không nghĩ đến trong một lần tham gia tiệc rượu, anh ta đột nhiên tuyên bố tin mình đã đính hôn, còn dắt theo một vị “tiểu thư khuê các” vừa từ nước ngoài trở về. Khi đến đêm yên tĩnh, cô khóc hỏi anh ta vì sao, anh ta hờ hững trả lời: “Anh thực sự yêu em, nếu em đồng ý, chúng ta có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ này, nhưng anh không thể cưới em… Bởi vì, nếu cưới em anh không có cách nào khác khiến người nhà của anh vui vẻ mà không gây ầm ĩ, em cũng không có cách nào có thể khiến những phu nhân của các nhân vật nổi tiếng tôn trọng. Càng không thể giúp ích cho sự phát triển sự nghiệp của anh...”
Sống trong mâu thuẫn, dằn vặt suốt ba tháng, Liễu Dương luôn sống tự lập bị đoạn tình cảm đó tra tấn gần như hỏng mất, cuối cùng cô cũng thông suốt. Vào ngày người đàn ông kia kết hôn, cô đã dùng sức mạnh của hai chữ ‘thâm tình’ đáng buồn cười kia mà chuyển sang nhà trọ khác…
Cũng vào ngày đó cô đã cắt đi mái tóc dài mình yêu quý nhất, cười nói: “Không phải anh ta bạc tình, là tớ đã tự đánh giá mình quá cao!”
Đúng vậy! Rất nhiều cô gái ngây ngốc tin tưởng tình yêu người đàn ông dành cho mình là mãi mãi, trên thực tế, lời hứa hẹn xa xôi của đàn ông so với thanh xuân của người con gái càng dễ dàng mất đi!
Tuổi trẻ không chờ đợi ai cả, nhan sắc tàn phai, thay vì trách cứ đàn ông bạc tình, chi bằng tự nghĩ lại thử xem sức hấp dẫn của mình có tồn tại vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi?






Lời tác giả: Nữ chính thật đáng thương sao? Thật là tốt a!
Nếu đứng ở một góc độ khác mà nhìn vấn đề này, nếu dùng nam chính là nhân vật xưng tôi, tình yêu mà anh ta phải trải qua mới gọi là “chà đạp” sống không bằng chết!
Là bi kịch hay hài kịch tôi thực sự chưa quyết định được, nếu nam chính bất hạnh bị tôi ngược đãi cho đến chết, không biết có độc giả nào đau lòng không a…
* * * * * * * * *
Sau ngày hôm ấy Băng Vũ không đến công ty cũng không đưa đơn từ chức bởi vì cô không biết khi đối diện với khuôn mặt đó cô sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Ngô Hàng hiểu ra ý tứ của cô thì hơi xấu hổ đưa tay ra nói: “Đúng vậy! Chúng ta… gặp sau nhé!”
Cô lịch sự bắt tay anh và nói: “Hẹn gặp lại!”
Đột nhiên, bàn tay anh đang nắm tay cô chợt cứng lại vài giây, Ngô Hàng nhìn cô dò xét.
“Em và anh ta…”
“…” Cô xấu hổ rút tay về, nhìn ngón áp út trống không của mình, vội vàng thu bàn tay vào trong ống tay áo.
Cô đang không biết nói thế nào thì nghe thấy tiếng Tư Tư gọi thật to: “Mẹ!”
Sau đó, một thân thể nhỏ bé mềm mại lao vào vòng tay cô…
Vừa nhìn thấy đôi mất ngây thơ to tròn của bé, cảm giác thỏa mãn làm cho bao nhiêu sầu não trong lòng Băng Vũ đều nhanh chóng tan biến đến không còn một dấu vết, cô ôm lấy bé, mỉm cười hôn lên đôi má bầu bĩnh hồng hồng.
“Cô bé thật đáng yêu!” Ngô Hàng đưa tay nựng nịu khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn của Tư Tư: “Hai mẹ con em muốn đi đâu, anh đưa hai người đi.”
“Không cần đâu, em muốn đưa Tư Tư đi ăn chút quà vặt ở gần đây thôi.”
“Hay quá, anh cũng chưa ăn tối, hay là cùng nhau đi ăn đi.”
Băng Vũ vừa định nói không cần, anh lại tranh lời cô: “Bữa cơm này anh đợi rất nhiều năm rồi, bây giờ em vẫn không cho anh cơ hội sao?”
Cô xem Tư Tư có vẻ như rất chờ mong nên đành gật đầu.
Lúc còn học đại học, rất nhiều nam sinh theo đuổi cô, Ngô Hàng là một trong số đó và anh chính là người để lại cho cô ấn tượng sâu sắc nhất.
Cho tới bây giờ, Ngô Hàng chưa bao giờ nói anh yêu cô nhưng khi cô cần anh luôn luôn xuất hiện thật đúng lúc.
Cô nhớ như in, ngày hôm đó sau khi gọi điện thoại cho bạn gái của Trần Lăng xong, cô ngồi xổm xuống ngay cửa buồng điện thoại mà khóc, Ngô Hàng vẫn lẳng lặng đứng bên cạnh cô.
Sau đó, cô đi lang thang không mục đích cho đến tận khuya, Ngô Hàng vẫn cứ lẽo đẽo theo cô, dù cô có đuổi mắng anh như thế nào anh cũng không nói một lời lẳng lặng đi phía sau cô.
Mãi đến khi cô quay trở về đến cổng nhà trọ mà cô thuê cùng Trần Lăng, Ngô Hàng mới nói vài câu an ủi cô rồi lặng lẽ đi về.
Hôm nay, gặp lại Ngô Hàng, chuyện cũ tưởng chừng đã quên cứ lần lượt hiện lên trong đầu cô, cô mới giật mình nhận ra cho dù có cố lẩn tránh thì những kỷ niệm ấy cũng chẳng thể phai mờ theo năm tháng.
* * * * * * * *
Ngô Hàng đưa cô và Tư Tư đến một nhà hàng cơm Tây, chọn một gian có vẻ yên tĩnh, đó là một nơi riêng biệt khá tao nhã, anh còn gọi mấy món bánh ngọt mà trẻ con ưa thích.
Trò chuyện một lúc, Ngô Hàng đột nhiên hỏi: “Em ly hôn bao lâu rồi?”
Cô nắm hai bàn tay lại, nhìn vẻ mặt chờ mong của Ngô Hàng mà nói cho có lệ: “Cũng khá lâu rồi,