Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.

làm sao mà anh biết?”
“Anh sớm biết hai người sẽ chia tay, loại đàn ông như anh ta không có khả năng để cho phụ nữ dựa dẫm cả đời.”
Cô uống một ngụm nước đá, cố lấy vị ngọt của nước làm tan đi những chua xót trong miệng.
“Một mình em chăm sóc con nhất định là rất vất vả? Anh ta có trợ giúp gì không?”
“Cũng không có gì không tốt mà.”
Ngô Hàng đặt tay mình lên bàn tay cô: “Cho anh một cơ hội đi, anh nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mẹ con em.”
Băng Vũ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt ấy so với vài năm trước đây có tự tin hơn chút, nhưng tình cảm chứa chan trong ấy vẫn vẹn nguyên như vậy.
Cô có thể làm như vậy sao? Tìm một người đàn ông tốt, dựa vào anh ta mà sống một cuộc sống bình yên.
Cô đang chần chừ, do dự thì ánh mắt cô chạm phải một tia nhìn sâu thẳm, lạnh băng cách đó không xa – là Lâm Quân Dật?!
Đôi môi anh ta để lộ ra một nụ cười chế nhạo, còn cánh tay thì được một cô gái xinh đẹp lôi lôi kéo kéo… Không biết là vì người phụ nữ kia quá xinh đẹp hay là thần thái anh ta rạng ngời mà vừa bước vào cửa đã áp đảo cả ánh sáng lóng lánh của những ngọn đèn.
Cô giật mình kinh ngạc đến nỗi quên cả hít thở, ngay cả tim cũng muốn ngừng đập.
Lâm Quân Dật vờ như không thấy cô, anh đi đến một vị trí khá xa và ngồi ở đó.
Cô cúi đầu nhìn bộ dạng ăn uống rất chăm chú của Tư Tư, giúp bé lau sạch kem bơ dính nơi khóe miệng, nhưng trong lồng ngực, tim của Băng Vũ đang không ngừng gia tăng nhịp đập. “Ngô Hàng, em sợ con của em không thể chấp nhận…”
“Em yên tâm, anh nhất định yêu thương bé còn hơn ba ruột!” Ngô Hàng cười cười sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tư Tư, nhẹ nhàng nói: “Anh có thể cho bé một cuộc sống giống như bao đứa trẻ khác… Tuyệt đối sẽ không để cho bé phải một mình chịu đựng những khó khăn, gian khổ giống như em vậy.”
Cô càng cúi đầu thấp hơn, đối với một người mẹ thất bại như cô, câu nói này hẳn là có sức thuyết phục hơn bất cứ lời nào khác. Cô còn nhớ rất rõ, khi Tư Tư mới hơn một tháng tuổi, đột nhiên lại sốt cao liên tục, cô ngay cả một xu để đưa con đi bệnh viện cũng không có…
Băng Vũ bán đi 400cc máu cũng chỉ đủ tiền thanh toán viện phí cho con có ba ngày, rơi vào đường cùng, cô chỉ biết ôm bé đến tìm Liễu Dương nhờ cô ấy giúp đỡ, nghĩ lại ngày đó thật là đáng sợ.
“Em không nghĩ đến bản thân, cũng nên nghĩ cho đứa trẻ.” Lời nói của Ngô Hàng khiến cô bỏ đi ý nghĩ cự tuyệt anh, lấy anh đúng là có thể thoát ra khỏi những khó khăn mà cô đang vướng phải.
“Anh có thể cho em thời gian để suy nghĩ không?”
“Tất nhiên rồi!” Anh đưa ly nước vào tay cô, trên mặt đều là nét cười hưng phấn không thể che dấu.
Vài năm không gặp, Ngô Hàng thay đổi rất nhiều, lúc nói chuyện chậm rãi mà lưu loát, khôi hài lại không dài dòng, tự tin nhưng không kiêu ngạo. Cô và anh hàn huyên rất nhiều chuyện trong quá khứ, anh cũng kể về cuộc sống hiện tại, anh có một công việc và thu nhập rất ổn định, hai năm trước anh đã chia tay với bạn gái nên đời sống tình cảm rất cô đơn.
Nếu đàn ông trên đời này đều giống nhau, cô nên chọn một người thật lòng yêu thương Tư Tư, sẵn lòng quan tâm chăm sóc Tư Tư.
* * * * * * * *
Tư Tư so với những đứa trẻ khác hiểu biết hơn rất nhiều, nhưng cũng không có nghĩa là bé biết người lớn giặt quần áo rất là vất vả.
Nước trái cây còn chưa uống được mấy ngụm, bé đã làm đổ đầy trên chiếc váy hoa xinh xắn.
Bé nhìn mẹ bằng đôi mắt to tròn ngân ngấn nước cùng vẻ mặt nhút nhát làm cho sự bất đắc dĩ thể hiện trên khuôn mặt cô lập tức tan thành mây khói. Haiz, bé con này tuổi còn nhỏ đã biết dùng khuôn mặt đáng yêu tranh thủ chiếm lấy sự đồng cảm của người lớn, không biết lớn lên sẽ hại nước hại dân đến cỡ nào đây.
Cô đành phải vì bé mà phục vụ thôi. Bế bé đi vào nhà vệ sinh, cẩn thận tẩy rửa từng chút một những vết bẩn trên chiếc váy hoa.
“Mẹ tìm chú cho Tư Tư sao?” Bé thì thầm hỏi.
“Tư Tư có thích chú không?”
Bé vươn đôi tay so với bơ còn mềm mại, trắng nõn trắng nà hơn ôm lấy cổ cô, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực cô, lẩm bẩm bằng giọng nói cực nhỏ nhưng cô vẫn nghe được.
“Ba…”
Cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã mất đi cha mẹ. Cô hoàn toàn hiểu được cảm giác của một đứa bé khi nhớ đến cha mẹ lòng đau đớn như thế nào.
Băng Vũ mỗi lần đến nhà trẻ đón bé đều trông thấy bé ngơ ngẩn nhìn những bạn học được ba đến đón, cô biết mỗi ngày bé đều tràn ngập trong cảm giác mong muốn có ba.
Mà cô thì chỉ có thể đánh lừa bé, nói rằng: “Ba sẽ nhanh về với con thôi.”
Bé là một đứa trẻ rất hiểu biết, rõ ràng đã biết mẹ lừa mình còn luôn tươi cười nói với cô: “Mẹ, con không cần ba, con không nhớ ba, con có mẹ là đủ rồi.”
Làm thế nào mà một bé gái bốn tuổi lại không cần một người cha? Là bé rất muốn có ba nhưng không dám mơ tưởng xa vời như vậy.
Cô cắn chặt môi, ôm cơ thể bé nhỏ mỏng manh của con vào trong lòng.
Ra khỏi nhà vệ sinh, cô suýt chút nữa đâm sầm vào một thân hình đột ngột xuất hiện, vừa thoáng trông thấy đôi giày da bóng loáng lẫn dáng người ấy qua bộ âu phục, tim của cô lập tức chùng xuống.
Định thần lại, cô muốn t