XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.

ránh đi nhưng lại bị anh giữ chặt trong cánh tay.
“Tránh ra!”
“Quả là một gia đình hạnh phúc ha…” Anh nói xong liền đưa tay nâng khuôn mặt thiên thần của Tư Tư lên: “Khuôn mặt này? Giống em như đúc!”
Cô muốn đẩy bàn tay bẩn thỉu của anh ta ra để tránh làm cho con gái bị kinh sợ.
Không nghĩ đến, con gái đáng yêu của mình lại không ý thức được hai mẹ con đang bị bắt nạt, bé còn chớp chớp đôi mắt to tròn trong suốt, long lanh như nước nhìn về phía anh cười rất ngọt ngào: “Chú!”
Giọng nói này thực sự trong trẻo đến mức ai nghe thấy cũng phải mềm nhũn cả người.
Lúc ấy cô quả thực muốn phát vào mông bé mấy cái, mới bốn tuổi đã biết ‘phóng điện’ với những người có bộ dạng điển trai rồi, sau này lớn lên phải làm sao đây.
Trong chừng một chớp mắt, Lâm Quân Dật nhìn Tư Tư bằng ánh mắt thất thần, đột ngột rút tay lại rồi lùi về sau một bước.
Thật buồn cười, anh ta lớn như vậy lại bị Tư Tư dọa cho hoảng hốt.
Cô bế Tư Tư bước ngang qua người anh, vừa đi được hai bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng truyền đến: “Tôi thấy, chồng yêu của em còn chưa biết việc xảy ra mấy ngày hôm trước hả?”
Cô căn bản không thèm để ý đến anh đang nói gì cho nên cứ tiếp tục đi về phía trước.
Anh rất nhanh sải bước theo cô, thoáng một cái đã đi bên cạnh, nói nhỏ vào bên tai cô: “Diêu Băng Vũ! Tôi thực sự quá coi thường em! Nếu không phải tôi quá tốt thì em cũng đừng mong có được một ngày yên ổn.”
Anh ta thì có quan hệ gì với việc cô sống có yên ổn hay không? Hôm nay, anh ta trước khi ra khỏi cửa lại quên uống thuốc sao?
Nhìn bóng dáng anh ta biến mất, những lo lắng trong lòng cô lại bắt đầu dậy sóng.
* * * * * * * *
Một vài ngày sau đó tâm trạng của cô đã tốt lên rất nhiều, cô chợt nhớ đến mình đã ký hợp đồng hai năm với công ty Quân Dật, còn có một số công việc do cô phụ trách còn chưa được bàn giao rõ ràng, cô biết là bắt buộc phải đến công ty hoàn tất hết những thủ tục phải làm khi nghỉ việc.
Buổi sáng cô dọn dẹp, vệ sinh nhà cửa xong, đầu giờ chiều cô đi đến công ty, Triệu Thi Ngữ vừa trông thấy cô, cực kỳ kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Cô làm sao vậy? Nửa tháng không đến công ty mà cũng không thèm xin phép sao?”
“Hôm nay, tôi đến xin từ chức.” Cô liếc mắt nhìn vào bên trong cánh cửa kính trong suốt, thấy Lâm Quân Dật đang ngồi làm việc.
“Từ chức? ”
“Phải!”
Thi Ngữ bĩu môi tỏ vẻ khinh thường nhìn cô, ra vẻ sớm biết rằng cô sẽ bị vứt bỏ.
Cô lấy ra đơn từ chức đã chuẩn bị sẵn, gõ cửa phòng làm việc của Lâm Quân Dật hai cái rồi nhanh chóng đẩy cửa bước vào.
Băng Vũ đặt đơn từ chức lên bàn làm việc của anh và lạnh lùng nói: “Tôi đến từ chức”
Tầm mắt anh vẫn dừng lại trên màn hình máy tính, nhìn rất chăm chú: “Lại đây!”
Cô hơi choáng, nhìn lướt qua khuôn mặt có vẻ tò mò của Triệu Thi Ngữ ở bên ngoài, cô đứng yên không hề di chuyển.
“Lại đây! Tôi cho em xem một thứ.” Anh nói lại một lần nữa.
Cô không hiểu anh đang muốn gì đành bước đến, hướng theo ánh mắt của anh mà nhìn vào.
Khi ánh mắt cô dừng lại trên màn hình máy tính cô sợ đến mức bất giác lui về phía sau mấy bước, phải dựa vào cạnh bàn mới có thể đứng vững được. Đó là một đoạn video mơ hồ nhưng hình ảnh vẫn rõ ràng. Mơ hồ là do độ phân giải của camera không được sắc nét lắm, nhưng lại rõ ràng vì đó là những hình ảnh đã sớm khắc sâu vào tâm trí cô cho dù cố gắng cũng không thể xóa được.
Anh ta vô cớ lại trang bị cả máy quay trong nhà của mình, thật là đê tiện quá thể. Nhưng đáng buồn nhất là trong đoạn video ấy cô chẳng có chút phản kháng nào mà chỉ vô lực đón nhận anh ta.
“Anh, anh, anh…” Cô lắp bắp mãi từ anh mới nói ra được một câu: “Anh rốt cuộc muốn cái gì hả?”
“Em nói thử xem?” Anh lạnh lùng nhìn cô.
Anh ta mang cái thứ ấy ra để uy hiếp cô mà khi mở miệng vẫn có thể trầm tĩnh đến như vậy, xem ra anh ta so với tưởng tượng của cô còn đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần.
Cô đã xem thường anh ta, anh ta không phải là biến thái, là thâm hiểm, không phải, chính là biến thái thâm hiểm!
Nếu anh ta chỉ là một tên biến thái đơn thuần thì tốt rồi, nhưng anh ta đúng là một tên có suy nghĩ biến thái, anh ta biết làm như thế nào để một người phụ nữ phải khuất phục, so với tiền thì thủ đoạn này còn đáng sợ hơn vạn lần.
Cô cố gắng bình tĩnh hơn. Thấy Triệu Thi Ngữ không ngừng dùng ánh mắt dò xét để nhìn họ, Băng Vũ vội xoay người đưa lưng về phía cô ấy, nhỏ nhẹ nói với anh: “Lâm tổng, chúng ta nói chuyện được không?”
“Tốt thôi!”
Anh đóng đoạn video lại, khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào ghế ngồi. Đôi mắt đen, sâu hun hút tràn đầy thâm thúy, đôi môi mỏng rất đẹp mím thành một đường thẳng tắp, nét mặt anh tuấn không biểu hiện chút cảm giác xấu xa, đê tiện nào, cứ như những loại chuyện hạ lưu không bao giờ dính dáng đến anh ta.
“Tôi là một người phụ nữ rất bình thường, chỉ mong có một cuộc sống yên ổn… tôi còn có con gái… ” Nhắc đến Tư Tư, tim của cô thắt lại, sống mũi cay cay.
Cô cầu xin anh, nếu không phải phòng làm việc của anh lắp toàn kính trong suốt thì cô đã quỳ xuống trước mặt anh mà van nà