Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

bay, Tư Tư đã ngủ say, Lâm Quân Dật cũng không đánh thức mà ôm bé đi ra khỏi sân bay.
Mới vừa ra đến cửa sân bay, Âu Dương Y Phàm với một bộ đồ thể thao sậm màu trên người đang bước tới, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp thuần khiết dịu dàng đang dựa sát vào người anh ta.
Âu Dương Y Phàm thấy Tư Tư ở trong lòng của Lâm Quân Dật, kinh ngạc tháo mắt kính xuống, nhìn anh với vẻ không thể tin được: “Trăm ngàn lần đừng nói với em là anh có con gái riêng lớn tới chừng này rồi nha.”
Lâm Quân Dật trừng mắt liếc Âu Dương Y Phàm một cái: “Trước khi nói chuyện cậu nên động não một chút có được không?”
“Không phải con gái anh, vậy tại sao anh lại ôm con bé đi khắp nơi vậy?”
“Tôi thích!” Lâm Quân Dật không màng đến sự châm chọc của anh ta nữa, ôm Tư Tư lên xe. Để lại Âu Dương Y Phàm lòng đầy nghi ngờ liếc nhìn Băng Vũ một cái.
* * * * * * * * * * * * * * *
Âu Dương Y Phàm đưa bọn họ tới mấy phòng khách sạn đã được anh ta an bài rất tốt từ trước, khi thấy Lâm Quân Dật đưa hành lý của cô và anh vào chung một phòng thì anh ta hơi sửng sốt, tựa nửa người vào cửa mà đánh giá cô bằng một cái nhìn đầy thâm ý.
Âu Dương Y Phàm đưa thẻ phòng khách sạn cho Lâm Quân Dật, hỏi: “Anh là thật lòng sao? Tôi cứ nghĩ là vì anh nhất thời giận Nhĩ Tích thôi chứ…
Lâm Quân Dật đem Tư Tư mắt nhắm mắt mở nằm trong lòng mình đặt xuống giường khách sạn, rồi quay sang quàng tay qua vai Băng Vũ ôm cô vào lòng anh, hôn nhẹ lên trán cô…
Giống như dùng hành động để chứng minh mối quan hệ mờ ám của họ hoàn toàn là sự thật, không thể nghi ngờ gì.
“Đừng như vậy, con gái tôi đang nhìn đấy!” Cô quẫn bách đẩy anh ra, ôm lấy Tư Tư vẻ mặt còn đang mơ hồ vì mới tỉnh ngủ, đi ra khỏi phòng.
Khi đi ngang qua bên cạnh Âu Dương Y Phàm, cô nghe thấy anh ta nói: “Cô Diêu à, tôi không nghĩ đến cô thật sự thủ đoạn như vậy!”
Cô dừng bước, nghiêng mặt nhìn anh ta cười cười, thản nhiên nói: “Anh Âu Dương ạ, anh đánh giá tôi quá cao rồi đấy. Nếu anh có thủ đoạn nào cao thâm hơn, phiền anh hãy chỉ dạy cho tôi một ít với, tôi đang muốn nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của ngài Lâm đây một cách nhanh nhất đây.”
“Thật ư? Thật ra thì tôi cũng muốn tâm sự riêng tư với cô một chút”
Giọng điệu của anh ta rất nhẹ nhàng uyển chuyển, khoé miệng toát ra ý cười ẩn chứa vẻ không đứng đắn, nhưng Băng Vũ cũng không ghét anh ta. Cô thật sự cảm thấy anh ta hoàn toàn không giống những gã đàn ông đáng khinh, gian ác mà trước đây cô đã từng gặp, người này nhìn qua có vẻ ăn chơi nhưng lại không phải là loại hạ lưu!
Không giống như Lâm Quân Dật, bề ngoài ra vẻ chính trực ngay thẳng, nhưng con người bên trong lại đê tiện không ai sánh bằng.
Lúc ăn cơm, Lâm Quân Dật và Âu Dương Y Phàm luôn bàn chuyện công việc của họ, bàn luận về tình hình lên xuống của cổ phiếu, bàn xem làm thế nào trong một thời gian nữa chứng minh tiềm lực phát triển của một công ty với thị trường, bàn về tình hình kinh tế toàn cầu…
Nghe Lâm Quân Dật thần thái bay bổng nói chuyện về tình hình đang thay đổi của nền kinh tế lẫn chính trị thế giới, cô ngồi nhìn anh đến thất thần, vì anh mà tim cô đập nhanh hơn, các mạch máu như đang sôi trào.
Lời nói và suy nghĩ của phụ nữ có thể gạt người, nhưng ngôn ngữ cơ thể thì không… Cô không thể lại tiếp tục lừa mình dối người thêm được nữa, cô ngưỡng mộ tài năng của anh, cô đau lòng vì cảnh ngộ éo le bất đắc dĩ của anh, cô đã… thật lòng yêu anh mất rồi!
Sau đó bọn họ lại nói tới phụ nữ, Lâm Quân Dật hỏi Âu Dương Y Phàm: “Lần trước cậu nói có cuộc xem mắt quan trọng là thật hay giả vậy?”
“Là thật đấy. Là con gái bạn cũ của ba mẹ tôi, bối cảnh gia đình cũng không tệ lắm. Tôi đã gặp cô bé đó hai lần rồi, cũng khá vừa mắt.”
Lâm Quân Dật cười cười châm chọc: “Yêu cầu của cậu đúng thật là không cao, chỉ cần vừa mắt là được.”
“Có thể tìm được một người vừa mắt là ổn lắm rồi!” Âu Dương Y Phàm cố ý nhìn Băng Vũ, nói: “Nói thật, chơi đùa là chơi đùa, nếu thực sự muốn cưới về nhà, đương nhiên là phải chọn tiểu thư thanh nhã chốn khuê các rồi.
Cô cúi đầu uống một ngụm nước chanh, vị chua ê ẩm xông thẳng vào trong miệng.
Cô biết rõ đây là quy tắc ngầm của những công tử nhà giàu lắm tiền dư của như bọn họ, bọn họ ở bên ngoài muốn chơi đùa đến mức nào cũng được, những mỹ nữ xinh đẹp yêu kiều cũng chỉ đủ khả năng làm họ mê đắm nhất thời mà thôi, cuối cùng người bọn họ muốn kết hôn đều là những tiểu thư khuê các xứng đôi với họ. Nói trắng ra, hoa dại dù có thơm đến thế nào đi nữa cũng chỉ là hoa dại, nếu nhất định phải chọn lựa để giữ trong nhà ngày ngày nhìn ngắm thì tất nhiên sẽ chọn loài hoa lan quý báu ý vị sâu xa kia rồi.
Cho nên cô thật sự hy vọng Lâm Quân Dật chán ghét mình nhanh một chút, thừa lúc cô còn chưa lún sâu vào, cho cô nhanh chóng thấy rõ bản chất con người bạc tình nơi anh , cho cô tỉnh táo lại mà đối diện với sự thật tàn khốc.
Lâm Quân Dật cố ý lãng sang chuyện khác, hỏi: “Không phải cậu nói ở bờ biển có một mảnh đất đang đấu thầu hay sao, tình hình thế nào rồi?”
“Cũng không tệ đâu, rất thích hợp để xây