Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.
m tình nhân đợi chờ trong yên lặng.
Đáng tiếc dù bà đã ẩn nhẫn, đã cam chịu mà lùi bước nhưng vẫn không thể giữ vững được mối quan hệ của hai người họ.
Không biết vì nguyên nhân gì, một tháng trước khi Lâm Quân Dật được sinh ra, ba của Lâm Quân Dật không hề xuất đầu lộ diện thêm một lần nào nữa. Đúng vào ngày bà sinh Lâm Quân Dật, đúng ngay lúc bà cần có một người đàn ông kề cận bên mình nhất, nắm lấy tay động viên an ủi mình nhất, thì cay đắng thay bà lại nhận được một tấm thiệp hồng, cha của con mình đang cùng một người phụ nữ khác cử hành hôn lễ…
Tan nát cõi lòng, tinh thần mỏi mệt đến cực điểm, yếu đuối đến vô cùng, đau khổ suốt quãng thời gian qua khiến bà hoàn toàn nản lòng, thoái chí. Đêm đó bà ôm Lâm Quân Dật mang theo tình yêu tuyệt vọng lặng lẽ bỏ đi, từ đó về sau bặt vô âm tín.
Mà cha của Lâm Quân Dật nào hay đâu biết, ông chấp nhận kết hôn với người phụ nữ khác cũng là chuyện bất đắc dĩ, ông vừa muốn làm đứa con hiếu thảo với cha mình, lại vừa không muốn phụ tình yêu thắm thiết của bà, ông đành phải chấp nhận sự an bài của ba mình, cưới một người phụ nữ môn đăng hộ đối.
Ông nghĩ bà thật lòng yêu mình thì sẽ không so đo danh phận, nhưng ông đã sai rồi – một người phụ nữ hèn mọn yêu một người đàn ông cao quý sẽ có cảm giác cực kỳ không an toàn, những lời thề non hẹn biển trong tình yêu gì đó đều chẳng đáng để tin tưởng, chỉ có danh phận là thứ duy nhất có thể tin cậy mà thôi.
Nhưng tiếc thay đó cũng là thứ duy nhất ông không thể cho bà.
Sau đó, ba của Lâm Quân Dật luôn đi tìm hai mẹ con họ, cũng bởi vì tâm trạng cảm thấy áy náy, tự trách, buồn bực không vui kéo dài mà ông bị ung thư dạ dày, trước ngày phẫu thuật một ngày, Lâm Lạc Hoè tìm được đứa bé đã bị thất lạc nhiều năm…
Gặp nhau trong phòng bệnh, ông vô cùng áy náy nhìn cốt nhục của mình: “Đừng gọi ta là ba, ta yếu đuối vô dụng, để con phải chịu nhiều khổ sở, ta không xứng đáng với từ ‘ba’ này… Con đến đây, có thể để ta nhìn thấy con trước khi chết, ta đã thật sự mãn nguyện rồi…”
Lúc y tá đưa ông vào phòng phẫu thuật, Lâm Quân Dật đột nhiên chạy đến kéo tay ông, quỳ xuống bên cạnh ông: “Ba, ba nhất định phải sống mà trở ra với con!”
Bởi vì tinh thần ông trở nên cực kì tốt, nên ca phẫu thuật rất thành công. Dạ dày bị cắt bỏ mất 2/3, sau đó hóa trị rồi điều dưỡng, sức khoẻ dần dần chuyển biến tốt. Lâm Quân cũng thông cảm cho sự bất đắc dĩ của ông, không trách cứ sai lầm của ông, đồng ý với ông ở lại Lâm gia.
Đáng tiếc chuyện đời dễ đổi thay, sống chết không thể đoán trước.
Vài năm sau, ba của Lâm Quân Dật bệnh cũ tái phát, ung thư từ dạ dày di căn sang xương, chỉ còn sống được ba tháng… Lúc ấy Lâm Quân Dật vì mâu thuẫn với Lâm Lạc Hòe mà bỏ nhà đi, đến khi biết được tin bệnh tình nguy kịch của ba mình, trở về cũng chỉ gặp được mặt ông lần cuối.
Trước giây phút lâm chung, ba anh đã nắm tay anh giao cho Lâm Lạc Hoè, hơn nữa còn nói: “Chăm sóc tốt cho ông nội, bất luận như thế nào, máu đang chảy trong người con cũng là huyết mạch của ông…”
* * * * * * * * * * * * * *
Nghe xong đoạn chuyện cũ này, Băng Vũ không biết phải nói gì, đối với bi kịch tình yêu đau lòng của ba mẹ Lâm Quân Dật, cô càng thêm bội phục thủ đoạn cao minh của Lâm Lạc Hoè, khó trách có thể có được mọi thứ như hôm nay, thật sự là quá lợi hại!
“Cô Diêu, cô vốn là người thông minh, chắc sẽ không để bi kịch tái diễn lần nữa chứ?”
“Không đâu.” Thật ra để mọi chuyện trở thành bi kịch như vậy cũng không phải hoàn toàn do người khác, mà phần lớn là do tình cảm của họ không đủ kiên định, không đủ tin tưởng lẫn nhau, nói cách khác là họ chưa thật lòng yêu nhau, tình yêu ấy chưa đủ đậm sâu!
“Nếu cô ở bên cạnh Lâm Quân Dật vì tiền, tôi hy vọng cô nhanh chóng rời xa anh ấy, tiền… tôi thay anh ấy cho cô…”
“Khó trách những người phụ nữ đến bên anh đều là vì tiền.” Cô lạnh lùng nhìn Âu Dương Y Phàm: “Anh ngoại trừ tiền tài bên ngoài ra thì có gì đáng để phụ nữ ngưỡng mộ nữa chứ.”
Anh ta cười ra vẻ không chấp nhất: “Nếu Quân Dật không một xu dính túi, cô vẫn chấp nhận ở bên cạnh anh ấy sao?”
Nhớ tới hành vi tác oai tác quái của Lâm Quân Dật , Băng Vũ lắc đầu, nhìn Âu Dương Y Phàm bằng ánh mắt khinh miệt, bình tĩnh trả lời: “Cho dù anh ta có tiền tỷ, tôi cũng chẳng thỏa nguyện ở cạnh anh ta đâu. Đối với người không có đoạn phim bị anh ta nắm giữ trong tay thì làm sao hiểu được, tôi không thể không nghe theo sự sắp đặt của anh ta, không thể không làm tình nhân của anh ta… Anh Âu Dương ạ, nếu như anh thật sự muốn tôi rời anh ta ra, thì anh không cần phí võ mồm khuyên bảo đâu, giúp tôi đem đoạn phim kia cắt bỏ đi hoàn toàn là được.”
“Đọan phim? Ý cô là Lâm Quân Dật uy hiếp cô?” Âu Dương Y Phàm kinh ngạc, lại nhìn Băng Vũ từ đầu đến chân đánh giá vài lần: “Tuyệt đối không thể có khả năng này, Quân Dật không phải người như thế.”
“Không tin anh có thể hỏi anh ta. Anh ta có phải loại người như vậy hay không tôi không biết, tôi chỉ biết anh ta có tiền có thế muốn làm gì thì làm, phạm pháp cũng không là gì cả.”
“Cho nên cô hận anh ấy,