Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
ỡng bức tôi, một người đàn ông dùng thủ đoạn đê tiện uy hiếp tôi phục tùng anh ta… Lâm Quân Dật, anh nhớ cho kỹ, cả đời này thứ gì anh cũng có thể đoạt được, duy chỉ có tôi… Anh sẽ không bao giờ có được!”
Cô từng bước từng bước rời đi, Lâm Quân Dật vẫn đứng trên bãi biển nơi thuỷ triều đang vỗ bờ, gió biển thổi tung chiếc áo sơmi trắng tinh của anh, sóng biển làm ướt hết ống quần của anh.
Tuyệt vọng, một từ ngữ không thể tìm được trong từ điển của một người đàn ông giỏi giang và thành đạt như anh, nhưng nay nó đang hiện lên rõ ràng trên gương mặt anh.
Anh đứng yên thật lâu, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Buổi tối, Lâm Quân Dật có cuộc hẹn xã giao, theo lẽ thường cô phải đi cùng anh, nhưng cô muốn ở lại chăm sóc Tư Tư.
Anh cũng không ép buộc cô phải đi cùng, trước khi đi chỉ nói một câu: “Thật không biết chồng em có phải là đàn ông hay không nữa, ngay cả vợ và con gái mình cũng không chăm sóc được.”
Cô hỏi lại: “Vậy sao anh không trở về nhà mà một lòng quan tâm, chăm sóc cho vị hôn thê của anh đi?”
Anh tức giận đóng sầm cửa rời đi, mãi cũng chưa thấy trở về.
Tư Tư trước khi đi ngủ hỏi mẹ: “Mẹ, khi nào chú mới về?”
Băng Vũ gật gật đầu, nghiêng người mời anh ta vào trong, rót hai ly nước đặt lên bàn.
“Tôi khuyên cô nên bỏ ý nghĩ sẽ kết hôn với Lâm Quân Dật đi, anh ấy sẽ không lấy cô đâu.”
“Àh!” Cô còn tưởng rằng anh ta sẽ nói điều gì đó mới lạ hơn chứ: “Anh yên tâm, tôi chưa từng có loại ý nghĩ đó trong đầu đâu.”
“Bất luận hiện tại anh ấy yêu cô nhiều đến đâu, thì cuối cùng người anh ấy cưới cũng sẽ là Nhĩ Tích.” Anh ta ngồi trên sofa đi thẳng vào vấn đề: “Bởi vì Nhĩ Tích là con người bạn cũ đã mất của ông nội Lâm, từ nhỏ đã được ông nội Lâm nuôi dưỡng, ông nội Lâm thương yêu cô ấy còn hơn cả Lâm Quân Dật… Nếu anh ấy không cưới Nhĩ Tích, sẽ mất quyền thừa kế tài sản.”
Hóa ra quan hệ của bọn họ không phải là anh em cùng huyết thống, mà là thanh mai trúc mã làm cho người ta phải ngưỡng mộ.
Cô cầm ly nước đá lạnh ngắt lên uống một ngụm: “Tôi biết!”
“Biết rõ… Vậy mà còn đành lòng phản bội chồng mình, tự nguyện làm nhân tình của anh ấy ư.”
“Tôi không muốn. Nếu là anh thì anh sẽ làm sao nhỉ.”
Âu Dương Y Phàm nhìn cô, rồi nhìn xuống mấy ngón tay cô đang mân mê giữa ly nước, cười càng lúc càng gượng gạo.
Nước đá trong ly cũng dần dần tan ra, hơi nước lạnh toát bám đầy bên ngoài ly nước.
“Cô Diêu này, Quân Dật có nói với cô về chuyện của ba mẹ anh ấy không?”
Cô không rõ vì sao anh ta lại đột nhiên nhắc đến đề tài này, nhưng nhớ tới câu nói của Lâm Quân Dật: “Ông bức chết ba mẹ tôi.” Cô ngăn không được tò mò hỏi: “Họ bị người khác hại chết sao?”
Âu Dương Y Phàm bất đắc dĩ lắc đầu: “Quân Dật vẫn luôn nghĩ như vậy, kỳ thật có một số việc căn bản không thể phân rõ đúng hay sai, mỗi người một lập trường khác nhau, thì tất nhiên chuyện đúng hay sai, phải hay quấy cũng sẽ có cách nhìn nhận khác nhau thôi.”
“Có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì được không?”
Âu Dương Y Phàm kể cho Băng Vũ nghe chuyện trước kia.
Kỳ thật, chuyện của ba mẹ Lâm Quân Dật đã là chuyện rất bình thường nhìn mãi quen mắt trong xã hội thượng lưu xưa giờ rồi. Mẹ Lâm Quân Dật 18 tuổi đã làm vũ nữ, bởi vì vẻ ngoài tuyệt mỹ nên từng có không ít nhân vật giàu có, nổi tiếng bao dưỡng bà. Sau này gặp được ba của Lâm Quân Dật, bị khí chất tao nhã của ông hấp dẫn, không thể tự kiềm chế mà đem lòng yêu ông, làm tình nhân của ông.
Đối với gia đình giàu sang quyền quý, chuyện này cũng không có gì to tát cả, Lâm Lạc Hoè đối với chuyện này cũng mắt nhắm mắt mở. Không ngờ rằng hai người họ lại có con, ba của Lâm Quân Dật muốn cưới bà, cho bà và đứa con một danh phận.
Lâm Lạc Hoè tuy ngoài mặt không có biểu hiện phản đối kịch liệt, chỉ nói chờ đến khi đứa bé chào đời, xác minh thân phận rồi mới quyết định. Nhưng ông đã âm thầm điều tra các mối quan hệ trước đây của bà rồi trao tài liệu điều tra được cho ba của Lâm Quân Dật, cảm khái ngàn vạn lần mà khuyên bảo:
“Hạng đàn bà như vậy có chỗ nào đáng để con yêu chứ? Con mê mẩn cô ta thì có thể hiểu được, nhưng lại muốn để cô ta quang minh chính đại bước vào cửa Lâm gia, thì sẽ bị người đời cười chê nhạo báng đến thế nào nữa… Nếu đứa bé thật sự là con của con, ba có thể thừa nhận, cứ ở bên ngoài cấp dưỡng loại đàn bà như thế này ba cũng không phản đối… Nếu cô ta thật lòng yêu con, sẽ không so đo tính toán chuyện danh phận mà làm gì cả…”
Về mặt khác, Lâm Lạc Hoè cũng tìm người khuyên bảo mẹ của Lâm Quân Dật, nói với bà: “Về đứa bé, Lâm gia có thể thừa nhận, nhưng cô tốt nhất nên biết chừng biết mực, nếu cô biết điều thì về sau có thể mẫu bằng tử quý (*), cả đời cơm áo chẳng phải lo. Nếu vẫn cố giữ ý định muốn gả vào Lâm gia, thì cả cô lẫn đứa bé đều sẽ không có được những ngày yên ổn đâu.”
(*) Mẹ sang nhờ con
Cứ như vậy, mẹ của Lâm Quân Dật lựa chọn nhẫn nhịn, bà không cần danh phận, vì để được ở cạnh người mình thương yêu, bà tình nguyện vì ba của Lâm Quân Dật mà là