XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

ở bên cạnh để tra tấn anh ấy à?”
Băng Vũ cười cười: “Nếu như anh đã nghĩ như vậy, tôi cũng không có cách nào khác.”
Âu Dương Y Phàm trầm tư một lúc, thấp giọng nói: “Nói như vậy, nếu tôi đem đoạn phim kia về đây thì cô sẽ rời xa Quân Dật đúng không?”
“Phải! Tôi sẽ lập tức rời xa anh ta, dù một phút tôi cũng chẳng muốn ở cạnh anh ta nữa là.”
“Được! Tôi sẽ đem đến.”
“Cảm ơn!” Cô cúi đầu nhìn viên đá đang tan ra trong nước, bỗng cảm thấy ngạc nhiên, Lâm Quân Dật là bạn thân của anh ta, vì sao anh ta lại giúp cô?
Trừ phi… có người bảo anh ta làm vậy. Nhớ tới giọng nói âm trầm của ông nội Lâm Quân Dật, cô không rét mà run cả người.
Ông ấy quả nhiên thật đáng sợ, biết mình không thể khống chế được Lâm Quân Dật, nên để người khác đến thuyết phục cô trước.
Âu Dương Y Phàm đi rồi, cô lặng lẽ đi đến bên cửa sổ, dựa vào tấm cửa kính sát đất nhìn ra phía ngoài.
Tấm màn cửa màu trắng khép hờ, trên khung cửa sổ treo một vòng hoa hồng rất đẹp lắc lư theo gió…
Thuỷ triều từ từ dâng lên rồi lại dần dần rút xuống, mang theo tiếng sóng biển khiến lòng người dao động…
Có người giúp cô thoát khỏi ‘bàn tay ma quái’ của Lâm Quân Dật, đáng lẽ cô nên vì thế mà vui mừng, nhưng sao cô thật sự không cười nỗi, nhắm mắt lại trong đầu là từng ánh mắt, từng nụ cười của anh hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Không biết từ khi nào, Lâm Quân Dật xuất hiện ở cửa, ánh mắt lạnh như băng của anh liếc thấy hai ly nước trên bàn, nước đá đã tan gần hết, vài giọt nước còn đọng trên thành ly thủy tinh bắt đầu chảy xuống bàn trà, ướt mờ một mảnh.
“Ai tới vậy?” Khẩu khí của anh có phần giống như một ông chồng về bắt gian tại nhà vậy, trông rất buồn cười.
“Âu Dương Y Phàm.”
“Cậu ta tới đây làm gì?”
“Không có gì, tâm sự vu vơ thôi.”
“Tâm sự?” Anh lại lộ ra ý cười châm chọc: “Chẳng lẽ cậu ta tình nguyện ra một giá rất cao?”
Băng Vũ nhẹ nhàng kéo tấm màn cửa lại, che khuất ánh sáng nhộn nhạo bên ngoài: “Trong mắt anh, tôi là gái bao treo giá sao?”
Anh không trả lời, bước tới ôm lấy thắt lưng cô, kéo khoá sau lưng váy, kéo chiếc váy trắng trên vai cô xuống...
“Tôi không phải là gái bao!”
“Tôi lại thật sự hy vọng em phải.” Anh bám vào vai cô, nhẹ giọng nói bên tai: “Tôi thật sự hy vọng có thể dùng tiền mua được em. Khi còn sống, tôi có thể có được em bất cứ lúc nào, đến khi không yêu em nữa, sẽ không chút lưu tình vứt bỏ em…”
Băng Vũ nhắm mắt lại, đã biết rõ anh cố ý chọc giận mình, thế mà vẫn không kiềm nén được sự chua xót từ tận đáy lòng: “Anh phải huỷ hoại tất cả mọi thứ của tôi, đem sự tôn nghiêm của tôi giẫm nát dưới chân mới có thể thoã mãn dục vọng chinh phục của anh sao? Là ai đã phụ anh? Ai thua thiệt anh? Thì anh nên đi tìm bọn họ! Anh cưỡng bức ép buộc một người phụ nữ không quyền không thế, trói gà không chặt như tôi đây thì có gì đặc biệt hơn người, có gì nổi trội hơn người cơ chứ?!”
Mười ngón tay của anh nắm chặt lấy vai cô, răng nghiến vào nhau ken két: “Lặp lại lần nữa!”
Bộ dạng của Lâm Quân Dật thật sự rất đáng sợ, nếu cô nghe lời lặp lại lần nữa, anh ta nhất định sẽ không chút do dự mà bóp chết cô ngay.
Cô thật sự không một chút lo sợ anh sẽ bóp chết mình, nhưng cô thật sự không thể nhìn nổi sự đau khổ nơi anh.
“Quên đi! Nếu như anh cảm thấy giày vò tôi làm cho anh thoải mái thì cứ tiếp tục đi. Dù sao tôi cũng bị đàn ông làm cho thương tổn đầy mình rồi, anh có bổ khuyết thêm mấy dao nữa cũng chả sao.”
Anh hít sâu vài cái, đem cô ôm vào lòng, dịu dàng vuốt ve lưng cô: “Cho anh thời gian nửa năm, anh đồng ý với em sau nửa năm nữa sẽ về Mỹ kết hôn, sau này sẽ không làm phiền cuộc sống của em nữa.”
Cô khóc, ôm bờ vai của anh thấp giọng nức nở.
Nửa năm? Nửa năm thật dài, nhưng cũng thật ngắn…
Một tiếng vang nặng nề nổ ra trong đầu Băng Vũ bởi một tiếng kêu trong trẻo vang lên: “Mẹ!”, giống như băng lạnh đổ xuống đỉnh đầu cô.
“Mẹ!” Con mèo bông trong tay Tư Tư rơi xuống đất.
Băng Vũ cuống quýt nhặt quần áo rơi trên mặt đất mặc lại vào người, chạy tới ngồi xổm bên cạnh Tư Tư: “Tư Tư, sao con lại ra đây?”
“Con tỉnh dậy không thấy mẹ đâu… Mẹ, sao mẹ khóc vậy?” Bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của Tư Tư chỉ về phía Lâm Quân Dật: “Chú bắt nạt mẹ sao?”
“Không có!” Cô vỗ vỗ tấm lưng vì hoảng sợ mà kịch liệt tun rẩy của Tư Tư, ôm bé vào lòng: “Chú và mẹ trò chuyện với nhau thôi.”
Lời nói dối này của cô e rằng đến đứa trẻ ba tuổi cũng không tin được.
Sự sợ hãi trong mắt Tư Tư dịu đi một ít nhưng vẫn sợ sệt nhìn Lâm Quân Dật.
“Mẹ, vì sao mẹ lại khóc?” Tư Tư dùng bàn tay ấm áp nhỏ bé giúp cô lau nước mắt: “Mẹ nhớ ba sao?”
Băng Vũ ôm lấy Tư Tư chạy vào phòng ngủ, đem cơ thể nhỏ bé ấy ôm chặt vào lòng.
Ôm con gái trong lòng, bất luận có nhiều khó khăn cũng phải chống đỡ bước tiếp.
* * * * * * * * * *
Đến nửa đêm, mỗi một âm thanh sóng biển va vào đá ngầm cọ rửa những bụi bặm tích tụ trên chúng cũng đều như cọ rửa sự kiên trì trong lòng Băng Vũ, mỗi một biếng bước chân rất nhỏ ngoài phòng khách đều như giẫm đạp lên lý trí của cô.
Đến rạng sá