Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
ây dựng một chiếc cầu vượt ở gần chung cư của chúng ta, có nhiều khách hàng nói rằng chúng ta cố ý giấu diếm, yêu cầu trả nhà… còn có, chúng ta bàn giao công trình không đúng hạn…”
Trong trí nhớ của Băng Vũ, những lão sếp trước đây khi lâm vào tình cảnh như thế này nhất định là rất giận dữ, đem từng bộ phận, ban ngành ra lớn tiếng mắng chửi, sau đó không ngừng gọi điện thoại.
Nhưng Lâm Quân Dật thì không, anh hoàn toàn không giống với hình dung của Băng Vũ, anh kiên nhẫn nghe cô báo cáo hết tình hình, trên gương mặt từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, ngồi trước máy vi tính, im lặng suy nghĩ gì đó.
“Cô thông báo với bộ phận quan hệ xã hội, chi bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, nhất định là phải khơi thông được các mối quan hệ, bắt tay làm thật nhanh chóng mọi việc… bảo phòng kinh doanh liệt kê danh sách những chủ sở hữu căn hộ không hài lòng rồi đưa tới cho tôi, thống kê toàn bộ các khoản chi phí dự phòng vượt mức và hỏi bộ phận tài vụ là trong ngân quỹ công ty còn lại bao nhiêu tiền.”
Rất nhanh sau đó, phòng kinh doanh đem những tư liệu cần thiết tới, cầm tài liệu trong tay, Băng Vũ bước vào văn phòng thì thấy Lâm Quân Dật đang chuyên tâm nghiên cứu xu hướng thị trường chứng khoán.
“Tổng giám đốc, đây là tư liệu khách hàng sở hửu căn hộ… Phòng tài vụ nói ngân hàng đã chuyển hai ngàn vạn cuối cùng vào tài khoản của công ty, chúng ta có thể hoàn trả tùy thời điểm.”
Anh giống như hoàn toàn như không nghe Băng Vũ vừa nói gì, ánh mắt anh vẫn tập trung nhìn chăm chú vào biểu đồ đường cong biến hóa trên màn hình vi tính.
Băng Vũ không rời khỏi văn phòng, cũng không quấy rầy anh, lặng lẽ nhìn gương mặt chăm chú của anh.
Nếu anh nghiên cứu thị trường cổ phiếu thì đương nhiên sẽ tính đến việc dùng công ty thế chấp rồi “đánh cược”, vấn đề này rất nguy hiểm, một khi anh thua công ty sẽ lâm vào cục diện bế tắc.
Anh cầm lấy điện thoại, rất nhanh bấm một dãy số: “Kiến Nghiệp, tớ là Quân Dật, cậu nhanh chóng giúp tớ mua hai ngàn vạn cổ phiếu XXXXX… tớ sẽ lập tức cho người chuyển tiền qua cho cậu…”
Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh có chút do dự: “Cổ phiếu đó lên xuống thất thường, không rõ mục đích của nhà cái…”
“Chính vì thế cậu phải nhanh tay lên.”
“Cậu phải hiểu rõ, loại cổ phiếu này kiếm tiền nhanh nhưng độ nguy hiểm cũng rất cao, một khi cậu đặt sai nhà cái, sẽ rất khó bức ra….”
“Tớ biết…!”
Lâm Quân Dật buông điện thoại, viết một tờ chi phiếu đưa cho cô: “Đem đến đưa cho phòng tài vụ bảo lập tức chuyển tiền vào số tài khoản này… Báo với bên công trình cố gắng kéo dài tiến độ vài ngày rồi chúng ta sẽ chi tiền trả sau. Còn nữa, báo cho phòng kinh doanh, từ giờ trở đi mỗi một căn hộ bán được sẽ được hưởng hoa hồng 10%… và bảo họ nói với khách hàng tin tức xây dựng cầu vượt căn bản là không có tính xác thực, nếu khách hàng không muốn mua nữa, thì nên làm một số thủ tục hơi lâu một chút, miễn có thể lui được thời gian hoàn trả tiền đặt cọc là được.
“Cần làm thủ tục gì?”
“Mặc kệ là thủ tục gì, chỉ cần có thể kéo dài thời gian là được!”
“Anh đem toàn bộ tiền mua cổ phiếu, vạn nhất….” Dưới góc độ là một thư ký, Băng Vũ hiểu là cô không nên hỏi anh bất cứ điều gì, nhưng cô thật lòng lo lắng cho anh.
“Em yên tâm, tôi có thể nắm chắc được tình hình hiện nay.”
Lâm Quân Dật xem biểu đồ, anh lấy từ túi ra chiếc chìa khóa: “Em về trước đón con gái em đi, tối nay chắc tôi sẽ về muộn.”
“Tổng giám đốc Lâm, buổi tối anh không ở cùng vị hôn thê sao?” Băng Vũ cố gắng nói với giọng điệu bình thản, đáng tiếc cô vẫn để lộ ra đậm chất ghen tuông.
“Tôi đã sắp xếp cho cô ấy nơi ở rất tốt rồi, tối nay cô ấy ở lại khách sạn.”
“Nếu vậy cô ấy có biết việc đêm nay anh sẽ ở cùng người phụ nữ khác không?” Cô mỉm cười chua xót dưới ánh mắt kinh ngạc của anh.
“Biết! Tôi đã nói rõ với cô ấy rồi…”
“Tôi thật sự rất thông cảm với vị hôn thê của anh, yêu phải một người đàn ông như anh là điều cay đắng nhất trong cuộc đời cô ấy.”
Lâm Nhĩ Tích chờ đợi một người đàn ông như vậy trong nhiều năm thế rồi, thật sự không đáng chút nào!
Nếu như vậy thì cô là gì? Đàn ông khắp thiên hạ luôn bạc tình như vậy đấy, đáng tiếc là vận mệnh cô lại như thế ‘an bài’ cho cô yêu phải loại đàn ông đáng buồn cười này.
Anh đứng lên giữ chặt tay cô khi cô đang muốn rời đi: “Băng Vũ, mọi việc anh đã sắp xếp đâu vào đó ổn thỏa hết rồi, chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc đi.”
“Đúng là chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc với nhau!” Băng Vũ thấy vẻ vội vàng của anh lại có chút để ý, cô cầm lấy chiếc chìa khóa trên bàn, nói tiếp: “Buổi tối tôi sẽ ở nhà chờ anh.”
* * * * * * * * *
Vừa mới bước ra khỏi cửa công ty, một chiếc Porche dừng ngay trước mặt Băng Vũ, cô nhận ra ngay đó là xe của Âu Dương Y Phàm, nhưng người bước xuống xe lại là Lâm Nhĩ Tích.
“Cô Diêu, chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?” Lâm Nhĩ Tích mềm nhẹ khẽ cúi người xuống, thể hiện nét đoan trang dịu dàng của một tiểu thư khuê các. Đứng trước người có vẻ đẹp thanh nhã tựa hoa lan như Lâm Nhĩ Tích, Băng Vũ b