Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sa Ngã Vô Tội

Sa Ngã Vô Tội

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

ỗng nhiên phát hiện cô thật kém cỏi, ngoại hình thực xấu xí đến không chịu nổi.
Nghĩ như thế cho nên Băng Vũ nhanh nhẹn khéo léo từ chối, tránh đối mặt với Lâm Nhĩ Tích: “Thực sự xin lỗi, tôi còn phải đến nhà trẻ để đón con gái tôi.”
“Tôi chỉ nói vài câu thôi, sẽ không làm trậm trễ thời gian của cô đâu.”
Ngữ điệu của Lâm Nhĩ Tích khẩn thiết như vậy, Băng Vũ không biết làm sao để cự tuyệt, nghĩ nghĩ một lát, cô đành gật đầu nhận lời.
Lâm Nhĩ Tích đưa cô đến một quán coffee yên tĩnh gần đó, nhân viên phục vụ vừa thấy Lâm Nhĩ Tích lập tức cung kính chào hỏi: “Hoan nghênh quý khách!”
“Bên trong có phòng riêng không?”
“Dạ có, xin mời quý khách vào trong.”
Ngồi đối diện nhau trong một căn phòng, Lâm Nhĩ Tích hỏi: “Cô muốn uống gì?”
“Café!”
“Cho chúng tôi hai ly café.” Nói xong, từ xúi xách của mình, Lâm Nhĩ Tích rút ra một trăm đồng phí phục vụ đưa cho người nhân viên lúc nãy.
Nhân viên phục vụ nhận lấy tờ tiền, liên tục cúi đầu nói ‘cám ơn’. Đây đại khái là thói quen của những kẻ có tiền, có thể sử dụng tiền để mua sự tôn trọng từ người khác.
Nhân viên phục vụ nọ lui ra ngoài, Lâm Nhĩ Tích vươn bàn tay mảnh khảnh của cô đặt lên bàn tay Băng Vũ, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn vào mắt Băng Vũ, trong ánh mắt ấy không có chút khinh miệt nào.
“Cô thực sự yêu Lâm Quân Dật sao?”
“Tôi…”
“Tôi thấy cô không phải là một người phụ nữ ham hư vinh, cô ở bên cạnh anh ấy nhất định là bởi vì cô yêu anh ấy đúng không?”
Băng Vũ nghĩ đến Lâm Nhĩ Tích sẽ khinh miệt hỏi cô: muốn bao nhiêu tiền?
Nghĩ đến cô ấy sẽ ‘cả vú lấp miệng em’(*) cảnh cáo cô: cô nghĩ Lâm Quân Dật sẽ cưới cô sao? Anh ấy chỉ là vui chơi qua đường mà thôi.
(*) Cả vú lấp miệng em: nhằm hàm chỉ một thói xấu của người đời là hay ỷ vào thế lực, sức mạnh để chèn ép, lấn át người kém mình về thế lực và địa vị trong cuộc sống.
Nhưng lúc này, từ giọng điệu đến lời nói của cô ấy lại không giống như cô tưởng tượng một chút nào, khiến cô không biết nên trả lời ra sao?
“Quân Dật là một người đàn tốt hiếm thấy, nhìn qua anh ấy rất lạnh lùng nhưng thật sự tâm tư anh ấy lại rất đơn thuần, đối với phụ nữ anh ấy luôn săn sóc rất chu đáo… cho nên, chỉ cần ở bên cạnh anh ấy một thời gian thì bất cứ người phụ nữ nào cũng không khống chế được mình mà đem lòng yêu mến anh ấy.”
“Cô Lâm ạ, tôi và tổng giám đốc Lâm hiện tại…” Băng Vũ không do dự nói thêm: “Không có gì hết.”
Lâm Nhĩ Tích nở một nụ cười khoan dung: “Yêu anh ấy thì có gì mà không dám thừa nhận? Lần đầu tiên tôi cùng anh ấy vào hoa viên ngắm cảnh, anh ấy khoác áo lên người tôi, rồi kể cho tôi nghe những chuyện cũ của bản thân anh ấy mà không bao giờ muốn cho người khác biết… lúc đó tôi đã yêu anh ấy. Yêu anh ấy thật lòng thì cái gì tôi cũng có thể trả giả, cái gì tôi cũng có thể chịu đựng… cho nên nếu có người khác yêu anh ấy tôi cũng không ngạc nhiên.”
Đúng vậy! Lâm Nhĩ Tích là vị hôn thê của anh, cô ấy có thể yêu anh một cách quang minh chính đại. Nhưng Băng Vũ thì không được, cô chỉ là tình nhân, tình yêu của cô chỉ là thứ bụi bặm mãi mãi không thể được chiếu sáng dưới ánh mặt trời.
“Tôi tự biết thân phận của mình, vì vậy tôi không hy vọng hão huyền điều gì hết.”
“Phụ nữ, khi thật lòng yêu một người đàn ông, đương nhiên là muốn cùng người ấy sống bên nhau mãi mãi, tôi có thể hiểu được.” Những lời Lâm Nhĩ Tích thốt ra đều rất chân thành, lời nói của cô ta đánh vào sâu tận đáy lòng Băng Vũ, đánh vào phần tâm lý yếu đuối nhất của Băng Vũ.
“Nhưng… cô nên biết là, bọn họ là dạng công tử nhà giàu, bên ngoài tùy tiện gặp được một người phụ nữ đó đơn giản chỉ là vui chơi qua đường, người phụ nữ họ lấy về nhà nhất định là người có thân phận và địa vị phù hợp với họ. Đây không phải là thành kiến, càng không phải là lợi thế, đơn giản vì gia cảnh tương tự nhau, trải qua cuộc sống giống nhau, trong lúc đối phương gặp hoạn nạn mới có thể giúp đỡ nhau, như thế họ mới có thể duy trì một mối quan hệ lâu dài…”
“Tôi hiểu…”
Nhân viên phục vụ gõ cửa, đem 2 tách café bước vào, nhìn qua vẻ mặt Băng Vũ và Lâm Nhĩ Tích rồi lập tức lui ra ngoài
Lâm Nhĩ Tích nhẹ nhàng cầm chiếc thìa bạc để vào tách café khuấy đều, đen trắng lẫn lộn không phân rõ ràng, mùi hương café lan tỏa trong không khí mang theo hương vị vừa đắng chát vừa ngọt ngào: “Cuối năm nay, tôi và Lâm Quân Dật sẽ kết hôn, chúng ta đều là phụ nữ, tôi sẽ không làm cô khó xử, nếu cô vẫn muốn làm tình nhân trong bóng tối của anh ấy, tôi có thể vờ như không biết.”
Băng Vũ khó hiểu nhìn Lâm Nhĩ Tích, cô ấy lại đáp trả Băng Vũ bằng một nụ cười thong thả: “Cho dù không có cô, anh ấy vẫn sẽ đi tìm một người phụ nữ khác, dục vọng của đàn ông cũng giống như tình yêu của người phụ nữ, đều là những thứ mà tự bản thân không điều khiển, tiết chế được, ‘thân bất do kỷ’ mà thôi.”
Từng câu từng chữ mang đậm âm sắc u buồn như lưỡi dao nhọn đâm thẳng vào lòng Băng Vũ, cô chợt cười, nụ cười chế giễu chính mình, hay cho câu ‘thân bất do kỷ’!
“Cô Diêu này, tôi có một vài câu nói thật lòng, không biết có nên nói hay không?”<