Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341889
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1889 lượt.
han lên một tiếng, trong chớp mắt bụng trở nên căng thẳng, sau đó chậm rãi mềm mại ra trong lòng bàn tay hắn.
Tự mình cởi, động tác chậm, váy còn chưa xuống qua đùi, hắn chờ không kịp, giúp tôi kéo đến đầu gối, đem cả nội y xả xuống.
Hắn cũng cởi của chính mình, lập tức đi vào. Chưa tới một nửa liền dừng lại, nơi đó tôi không chịu tiếp nhận.
Tay hắn tìm được chỗ tiếp xúc, khẽ xoa.
“Đi lên giường … Đừng ở chỗ này …” Tôi đau, tay hắn đặt ở ngực tôi, khẽ vuốt ve, tôi khẽ run lên, cơ thể như được an ủi.
Tay kia hắn không ở ngực, cánh tay đi xuống, khẽ tách chân tôi: “Mở ra một chút … đúng … một chút nữa …”
Tôi cái gì cũng không cảm nhận được, chỉ có hắn cứng rắn không do dự chiếm đoát lấy những nơi tôi mẫn cảm nhất.
Dựa vào hắn điều chỉnh tư thế, tôi bị hắn ép ở một góc sôfa, thắt lưng bị hắn nắm trong tay, nâng lên lại nâng lên đón hắn.
Mười đầu ngón tay nắm lấy thành ghế, dùng sức đến trắng bệch.
Chất lỏng trong cơ thể tôi bị hắn cọ xát mà đi ra, từ đùi chảy xuống. Tôi cắn răng, thanh âm từ trong miệng đi ra: “Nhẹ chút …”
Bất đắc dĩ, tôi nói chưa hết, hắn dùng sức tiến vào nơi sâu nhất, tôi chỉ có thể ngâm nga nức nở. Hắn ở trong cơ thể tôi thỏa mãn.
“Ưm …a..!”
Tôi kêu lên như con thú bị dồn vào chân tường.
Thanh âm vừa đi ra, tôi liền bị hắn giữ lấy cằm, xoay sang đối mặt hắn.
Hôn cuồng loạn.
Thắt lưng như bị bẻ gẫy, tiếng kêu ướt át từ miệng, lưỡi hắn mạnh mẽ chiếm đoạt, cuối cùng tiến vào khoang miệng tôi làm càn. Lưỡi tôi bị hắn cuốn lấy, mút vào.
Hắn nhìn sâu vào mắt tôi, xoay thắt lưng, trong phút chốc khép chân tôi lại, dùng sức giữ chặt. Tôi bị hắn nghiêng người đặt ở phía trên.
Lần này hắn tiến vào càng sâu, yết hầu tôi ngạnh lại.
Dường như quên hô hấp.
Chỉ cần hắn cúi đầu là có thể nhìn thấy nơi giao hợp.
Tôi hít một hơi, hai tay ôm lấy cổ, vùi đầu trước ngực hắn, lại bị hắn tách ra, đem nửa người tôi đẩy xa một chút, tầm mắt lại một lần nữa di chuyển xuống nơi làm người ta xấu hổ: “Để cho anh nhìn xem …”
Giọng nói hắn mướt như mật ngọt.
Toàn bộ thân trên của tôi nhướn lên, hai chân bị hắn nâng, đầu gối đặt tại thắt lưng hắn, hắn cường hãn đi vào xem xét.
Ánh mắt tôi dần dần tan rã, trần nhà như xoay tròn, phát ra những tiếng không kiềm chế được, đồng tử hưng phấn co rút.
Tôi nghĩ mình như sắp ngất đi, rốt cuộc nghe thấy giọng hắn.
“Thanh âm vừa rồi của em, thật đẹp …” Tay hắn ở trên ngực tôi, chậm rãi vuốt ve, “Trước kia cho đến bên giờ, em dù cắn nát môi cũng không chịu ngoan ngoãn lên tiếng. Có biết hay không, như vậy chỉ làm đàn ông hận không thể ngay tại chỗ giết chết em?”
“Đừng nói …” Tôi xấu hổ vô cùng, sao có thể nghe được?
Hắn vẫn tiếp tục: “Em kêu một tiếng, xương cốt anh như vỡ vụn …”
*******
Tay tôi chống lên sôfa, đầu gối đứng thẳng lên, hắn đi ra khỏi cơ thể tôi.
Tay hắn khẽ kéo, tôi lại ngã vào ngực hắn.
Tôi cũng không còn sức động đậy, áp vào ngực hắn. Dù sao vừa rồi vận động kịch liệt, băng vải cũng đã long ra.
Toàn bộ quá trình, hắn hẳn là đau, dù sao trên người cũng đầy miệng vết thương.
Tôi so với hắn càng đau …
Người đàn ông này a!
Gối lên xương quai xanh hắn: “Đêm nay em cùng Lộ Tây đi uống rượu.”
Hắn không nói lời nào, cánh tay xiết chặt lấy tôi. Tôi cũng chỉ có thể trầm mặc. Sườn mặt dán vào làn da lạnh lẽo của hắn. Có mồ hôi từ cằm hắn cháy xuống, giọt mồ hôi đó, chảy xuống môi tôi.
Tôi khẽ nhấp, có vị cồn khử trùng, chua sót.
“Em muốn nói cái gì?” Hắn xoa xoa gáy tôi.
Tóc tôi rối tung trên người hắn, như một đóa thược dược màu đen.
“Anh sẽ ly hôn với cô ấy, nhưng anh cần thời gian.”
Tôi sửng sốt: Cách đây không bao lâu, tôi đã từng nói với Lý Mục Thần như vậy!
Nhưng người đàn ông trước mắt này … sẽ không hại tôi.
Tôi cười cười, lau mồ hôi: “Được, em đã nghĩ kĩ, Hằng Thịnh, nếu vốn không thuộc về em … em sẽ buông tay.”
Tôi có hơn 30% cổ phần, không còn nắm giữ nó, tôi càng có thể sống vui vẻ.
Do dự (P19)
Mà ba tôi, vĩnh viễn chỉ có Lâm Thậm Bằng. Người có nụ cười hiền hậu, mỗi ngày ôm tôi đi một đoạn dài đến trước đại sảnh Hằng Thịnh, người coi tôi như viên ngọc quý trong lòng bàn tay mình.
Đúng, không phải bất luận ai khác.
**********
Lần thứ hai xét nghiệm, tôi gửi đi nước ngoài kiểm tra.
Ở đây, ngoài vị luật sư này, còn có hai người làm chứng.
Luật sư giao di chúc cho tôi xem qua.
Tôi không nhìn nội dung, đẩy lại trước bàn luật sư. Nhưng tôi đoán, cổ phiếu ông ta mua ở Hà Vạn Thành, chính là khoản mới trong di chúc lần này.
Bây giờ, đối với những thứ đó, trong lòng tôi đã lạnh nhạt.
Thác Ni thấy tôi như vậy, đuôi lông mày nhếch lên, cũng không nói lời nào.
Ông ta không nhìn tôi, vừa kí tên lên di chúc mới, vừa nói: “Mấy ngày trước con cũng đã biết tin, không phải sao?”
“Tôi sẽ lập cho ông một quỹ từ thiện, dùng tất cả tài sản này của ông.”
Còn một câu tôi không nói: … sau khi ông …
Ra khỏi văn phòng luật sư, tôi cùng Thác Ni đi