80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.

đến Hằng Thịnh nhanh, lập tức.”
Tôi suy nghĩ ứng phó: “Kỳ hạn giao hẹn của chúng ta đã qua, anh bây giờ còn có gì để nói?”
“…”
“…”
“Xin em. Em phải đến, anh … Tóm lại ngay bây giờ, mở TV.”
Nói xong, hắn cúp điện thoại.
Nhưng hắn cúp không quá vài giây, tôi mở TV trên điện thoại, hình ảnh liền truyền đến.
Là ảnh chụp nghi thức kí hợp đồng. Trên hình ảnh là Hồ Khiên Dư, vẻ mặt tiều tụy nhưng dáng vẻ rất bình thường.
Tôi giống như điên rồi, chạy ra đại sảnh bắt xe đến Hằng Thịnh.
Tôi tắt TV, gọi đện thoại lại cho Hồ Khiên Dư.
“Anh thật sự …”
Tôi nghẹn ngào không nói lên lời.
Giọng nói hắn mang theo chút mỏi mệt: “Đúng, em thắng. Đến thu nhận thành quả của em đi”
“Em …”
“Anh dưới lầu Hằng Thịnh chờ. Nhanh lên, nếu không có lẽ anh sẽ đổi ý.”
Tôi vẫn giục lái xe nhanh lên, nhanh lên.
Rốt cuộc tôi đến Hằng Thịnh.
Xe dừng ở bên đường.
Qua dòng xe cộ, bên kia đường, tôi thấy Hồ Khiên Dư.
Hắn đứng ở cửa Hằng Thịnh, thản nhiên đón ánh nắng sớm mai, chờ tôi.
Tôi mở cửa, đang định sang đường, lại bị lái xe chặn lại.
Ví tiền của tôi ở sân bay, không có cách nào trả tiền.
Tôi uể oải vô cùng, lại kích động vô cùng.
Hồ Khiên Dư đang chờ tôi, tôi không thể bình tĩnh.
Tôi thắng! Kế hoạch của Thác Ni thất bại, Hồ Khiên Dư sẽ sống, sẽ yêu tôi.
Xuyên qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy Hồ Khiên Dư bước nhanh qua đường, hướng tôi đi tới.
Nhưng đúng lúc này, tôi ngây dại.
Hồ Khiên Dư đi đến phía tôi, tôi cùng hắn, đối diện qua cửa kính ô tô. Hình ảnh này cỡ nào quen thuộc …
Tôi kinh ngạc nhớ tới ngày ấy, tai nạn của Thác Ni …
“Không!!!”
Tôi kinh hô ra tiếng, đồng thời mở cửa xe lao ra.
Đã muộn …
Một chiếc xe chạy như bay, hướng phía Hồ Khiên Dư lao đến …






 Lý Mục Thần:
“Tôi lại một lần nữa xem nhẹ hắn …”
Đây là câu trả lời của Thác Ni sau khi tôi đem chuyện Hồ Khiên Dư xuất viện nói với ông ta.
Nói những lời này, ông ta cười.
Tôi đến gặp Thác Ni, thứ nhất là thông báo tình trạng kinh doanh Hoàn Cầu trong tháng, thứ hai là còn có mục đích riêng, muốn thử thăm dò xem tiếp theo ông ta có hành động gì.
Tôi dừng một chút, bước nhanh đến, đi vào bên giường bệnh, đỡ ông ta lên xe.”
Ông ta ý bảo tôi đưa đến bên cửa sổ.
Tôi nghe theo.
Thác Ni nhìn bên ngoài, cũng không biết nhìn cái gì, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Tôi có thể nói cho cậu, vụ tai nạn lần này không hề quan hệ đến tôi.”
Tôi đang nhìn ngoài cửa sổ, nhất thời ngây người, lúc này nghe vậy, ngạc nhiên thu hồi tầm mắt đang băn khoăn ngoài trời, khó tin nhìn về phía Thác Ni.
Theo tôi biết, không lâu sau khi Hồ Khiên Dư gặp chuyện không may, Vi Linh gọi điện cho Thác Ni. Ông ấy cũng không có phản ứng gì, đối với tất cả dường như là giữ thái độ cam chịu.
Tôi không khỏi nhớ lại câu nói của Thác Ni khi nãy: Tôi là một lần nữa xem nhẹ hắn …
Tôi khó khăn liên kết, do dự hồi lâu, giọng nói cứng nhắc hỏi: “Ý ông là, tai nạn xe cộ kia kì thật chính là do Hồ Khiên Dư …”
Ông ta chặn tôi lại, giọng nói gần như là khen ngợi, nhưng vẫn như trước làm cho người ta thấy sợ: “Tôi thật may mắn vì không nhìn nhầm người. So với Vi Linh, cậu thông minh hơn nhiều lắm.”
Thác Ni đã ở trong hoàn cảnh này cũng không tất yếu phải che dầu điều gì, tôi cũng không hà tất phải hoài nghi những điều ông ta nói là thật hay giả. Nhưng, đáp án ông ta nói cho tôi, quá mức làm cho người ta khiếp sợ.
Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn nghi hoặc, lúc này nghi hoặc lại càng sâu: “Tại sao không nói cho Vi Linh?”
Nếu chân tướng sự việc quả nhiên như lời Thác Ni nói, vậy Vi Linh vì chuyện Hồ Khiên Dư bị thương mà gần như điên mất là cỡ nào đáng thương?
Cô ấy vì một người đàn ông như vậy mà dễ dàng buông Hoàn Cầu, không tiếc cùng Thác Ni trở mặt, lại không ngờ rằng người đàn ông đó lại luôn luôn lừa mình.
Người như Hồ Khiên Dư nào có một chút gì gọi là chân tình?
************
Thác Ni không biểu hiện gì, ở góc độ của tôi chỉ nhìn thấy đỉnh đầu ông ấy, vài sợi tóc đã bạc, chứng tỏ người đàn ông này thực sự đã bắt đầu già.
Thác Ni trầm mặc .
Đối với câu hỏi của tôi cũng từ chối trả lời.
“Căn bản Hồ Khiên Dư không nhất thiết phải làm vậy, trừ khi …” Tôi không thể lấy được đáp án từ miệng Thác Ni, chỉ có thể dựa vào bản thân mang những rắc rối nghi ngờ trong lòng từng chút một tháo gỡ, “ … Trừ khi Hồ Khiên Dư biết ông còn sống.”
Làm việc dưới trướng của Thác Ni, có rất nhiều tình huống tôi chỉ có thể giống như bây giờ, phỏng đoán đáp án. Hồ Khiên Dư cùng với Thác Ni, xét một khía cạnh nào đó cũng tương tự - thâm trầm, bí hiểm.
Tôi luôn luôn không đoán được bọn họ nghĩ gì. Thâm sâu khó lường, quá mệt mỏi, tôi thà giống như bây giờ, có gì nói thẳng.
Thác Ni hiện tại ở Malaysia, phạm vi hoạt động cũng chỉ trong biệt thự thuộc sở hữu cá nhân. Cảnh sát cũng xuất giấy báo tử. Nếu Hồ Khiên Dư có thể nhanh như vậy biết Thác Ni giả chết quả thật không tầm thường.
“Vi Linh, hoặc cậu, tron