pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

iếng bước chân. Tôi cứ như vậy vô thanh vô tức đi ra khỏi phòng.
Sau đó, tôi tùy tiện tìm một gian phòng, bắt đầu ngủ.
......
Trong bóng đêm, tôi cảm nhận được có ánh sáng, một ánh sáng chói mắt, làm cho tôi không thể không tỉnh dậy.
Lúc này, cả căn phòng sáng như ban ngày. Tôi theo bản năng đưa tay che mắt, nhưng cánh tại lại bị một cánh tay rất mạnh giật lấy. Trong cơn buồn ngủ, tôi thấy rõ người tới, bên tai vang lên giọng nói của hắn: “Theo anh.”
**********
Hồ Khiên Dư đưa tôi trở về Hằng Thịnh, đến gian hồ sơ đó.
Một túi hồ sơ giao vào tay tôi, chính là “Hợp đồng chuyển nhượng” kia.
Mà hợp đồng này chính là ban giám đốc đoàng hoàng kí tên. Tôi nóng lòng muốn biết, ngoài ba tôi, còn có ai kí tên vào hợp đồng này? Dựa vào cái gì chia cắt tài sản lớn nhất của Lâm gia – tập đoàn Hằng Thịnh?
Năm 1997, nguy cơ khủng hoảng tài chính bùng nổ, các chi nhánh hải ngoại của Hằng Thịnh gặp phải lỗ hổng tài chính hơn mười triệu, cúng không thể không bán tháo cố phiếu. Lúc này đã có lời đồn, lên án Hằng Thịnh liên hợp tài chính khống chế vốn lưu động. Nhà nước vì vậy đóng băng tài sản của Hằng Thịnh, tạm thời đình chỉ hoạt động.
Hằng Thịnh bị phá sản, tổng giám đốc tập đoàn thấy chết mà không thể cứu, Diêu Diệc Sâm từng là bạn thân của mẹ tôi cũng theo sau đó sụp đổ, tổng giám đốc kiêm chủ tịch hội đồng quản trị, ba tôi, phá sản tự sát.
Sau này giới truyền thông đưa tin, đơn giản là thương tiếc cùng bất đắc dĩ. Người ngoài không hề biết là, ngân sách của công ty do giám đốc tài chính khống chế chỉ cần ra tay cũng có thể bổ khuyết lỗ hổng mười triệu kia, lại một phân tiền cũng không chịu bỏ ra.
Ngay lúc đó giám đốc tài chính, ba, Hồ Hân, Diêu Diệc Sâm, Hà Vạn Thành, bốn người trong ba người đồng thời kí hợp đồng này, đem tất cả số cổ phần nhượng lại cho một người là David Yang.
David Yang là ai?
Ông ta cùng Hồ Khiên Dư có quan hệ gì, tại sao lại mang số cổ phần lớn trong tay như vậy để dưới danh nghĩ Hồ Khiên Dư?






Huấn thị
“David Yang là ai?”
Tôi bắt lấy cánh tay Hồ Khiên Dư, ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn cười, ra vẻ bí mật: “Em nghĩ rằng anh sẽ nói cho em?”
Tôi biết hắn sẽ không, nhưng là …
Ngày hôm sau đến công ty.
Tôi bị sung quân đến biên cương, bị điều đến phòng trợ lí.
Tôi vừa đến văn phòng, trường phòng Trâu phòng nhân sự đã theo sau đi vào. Nhìn lệnh chuyển công tác trên mặt bàn, tôi suýt nữa bật cười.
Hồ Khiên Dư không phải không xem tôi làm đối thủ sao? Làm gì phải đưa tôi khỏi phòng tài vụ?
Thấy tôi chậm chạp không đáp lại, trưởng phòng Trâu không khỏi sốt ruột: “Đồng nghiệp Lâm … Lâm tiểu thư, thật có lỗi, đây là lệnh Hồ tổng trực tiếp kí, chúng tôi không có cách nào!”
Ông ta giống như cai ngục trong văn phòng nhìn tôi. Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn thu dọn mọi thứ.
Một nhân viên nho nhỏ, chống lại người cầm quyền của đế quốc Hồ thị, không có phần thắng.
Lâm Vi Linh sẽ không bao giờ làm chuyện không có phần thắng.
Vài phút sau tôi đã vào phòng trợ lí. Người chung quanh không có một ai chào hỏi. “Phi công”(1) vốn là dễ dàng phải chịu xa lánh.
Vương Thư Duy đưa tôi vào đơn giản giới thiệu qua, sau đó liền mặc kệ. Tôi trong trạng thái lóng ngóng. Bên tai chỉ có những câu, đơn giản là “Café sao? Mấy ly? Được … tôi lập tức đi mua” loạn lên.
Mà đối với tôi, thói quen mỗi ngày bị công việc thúc ép, căn bản không thể thích ứng được với hoàn cảnh nhàn rỗi hiện giờ. Nhàn rỗi đến vô sự, pha chén café uống đến giữa trưa.
Café lạnh bị tôi chán nản để ở một bên. Tôi, cũng như vậy bị xem nhẹ để ở một bên.
Có người trước khi đi rốt cuộc nhớ đến sự tồn tại của tôi, muốn mời đồng nghiệp mới cùng đi ăn cơm. Nghe thấy tôi từ chối, cô ta lập tức lộ ra vẻ mặt thoải mái, giống như sợ tôi đổi ý, nhấc cao gót giày đi ra ngoài, phút chốc biến mất.
Giờ phút này phòng trợ lí trống trơn, cùng cảnh tượng ầm ĩ lúc trước không giống nhau. Tôi đi phòng trà nước pha chén café, không ngờ đúng lúc này đụng phải Vương Thư Duy.
Anh đang pha café, tôi cũng không nói chuyện, xoay người đến một bên ngồi xuống, chờ anh rời đi. Nhưng Vương Thư Duy pha xong, cũng chưa đi, ngược lại chậm rãi hướng phía tôi đi tới.
Tôi cúi đầu vuốt ve trong tay chiếc chén lớn, một lần nữa nhắc nhở chính mình: Không được ngẩng đầu.
Tôi thấy bóng anh đi đến trước mặt, rất gần, cúc áo trên bộ complet cũng đã thấy rõ. Anh dừng một chút, không nói chuyện, chỉ đem chén café đặt trước mặt tôi, sau đó tránh đi.
Cũng giống tôi, Vương Thư Duy cũng thích dùng chén lớn uống café.
Tôi nhìn chén café kia, bất động rất lâu, tức giận chậm rãi xông lên đầu, tôi đứng dậy đem café đổ đi, ném chiếc chén vào thùng rác
Tôi có chút không khống chế được, café nóng hắt vào tay, đau lại rát. Đầu óc tôi có chút mơ hồ, may mà lúc này không có ai. Tiếng điện thoại đột nhiên vang lên. Tôi không có thời gian ở lại phòng trà, phải trở về bàn công tác tiếp điện thoài.
Trên màn hình hiển thị phòng tổng giám đốc.
Tôi