Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.
g giám đốc, cùng Hồ tổng của chúng ta trao đổi về thuế thu nhập doanh nghiệp cùng một số vấn đề pháp luật trong một năm qua.
Gian phòng trống không.
Một mình tôi tựa vào trước cửa sổ, trong tay cầm điếu thuốc cháy dở.
Văn phòng quá nóng, tôi có chút khó chịu.
Đàn ông, rùa vàng – Những việc mọi người nói, tôi cũng không có ý định tham gia.
Một điếu lại một điều, toàn không gian tràn ngập khói thuốc. Lúc này cửa bị đẩy ra, một đồng nghiệp tiến vào.
“Vi Linh, phòng tổng giám đốc gọi.” Anh ta nói, một tay che lại mũi, một tay xua khói thuốc.
Tôi dập thuốc, đứng dậy đi đến, nhếch khóe miệng nhưng thực sự cười không nổi: “Muốn tôi đem đồ uống gì lên?”
Ngoài cửa phòng tổng giám đốc. Tôi nghỉ chân, hít sâu. Bên trong, có Hồ Khiên Dư, hắn có thể vô hình gây cho tôi rất nhiều áp lực.
Điều chỉnh hô hấp thật tốt, tôi đẩy cửa bước vào.
Trên bàn hội nghị, có hai người đang thấp giọng thảo luận.
Tôi đi đến bên cạnh, đem café đặt xuống, nghiêm giọng nói: “Tổng giám đốc, café đã chuẩn bị tốt.”
Hồ Khiên Dư nghe vậy, thoáng ngẩng đầu nhìn tôi.
Mà bên kia, Simon Yao cùng ngước nhìn tôi bên này.
Tôi không khỏi sửng sốt.
Tính toán lại, hôm nay, là lần thứ tư, tôi nhìn thấy Diêu Khiêm Mặc, hoặc nói là Simon Yao.
Tỉnh ngôn
Giữa trưa tôi hẹn Lộ Tây.
Cuối năm nay Thác Ni chính thức nghênh đón tuổi 45, một bữa tiêc lớn là không thể tranh khỏi.
Mà Lộ Tây, chắc chắn sẽ cần một bộ lễ phục thật hoành tráng, tuy nói từ nay đến hôm đấy còn hơn một tháng, nhưng Lộ Tây dùng một thành ngữ vừa học được để trả lời câu hỏi của tôi: Cẩn tắc vô áy náy.
Tạo ấn tượng trước đám đông chính là việc đầu tiên mà một người phụ nữ đứng sau lưng những người đàn ông thành công cần học.
Người phụ nữ búi tóc cao mặc kimono giúp chúng tôi mở cánh cửa gỗ. Cửa vừa mở, tôi dừng lại, xấu hổ nhìn cảnh trước mắt.
Một đôi nam nữ tình tứ hôn môi.
Thác Ni phản ứng nhanh, nghe thấy động tĩnh, nhìn qua, nhanh chóng buông Lộ Tây. Lộ Tây bị quấy rầy, chần chờ nhìn về phía cửa, trong mắt còn mang chút tức giận.
“Mặt em đỏ.”
Diêu Khiêm Mặc tiến đến bên tai tôi nói.
Tai tôi nóng lên, theo bản năng nghiêng đầu, né tránh hơi nóng bất ngờ, đi vào bên trong ngồi xuống.
Bữa cơm này cũng không mấy vui vẻ. Đôi tình nhân ngồi bên kia, tình tứ hôn. Diêu Khiêm Mặc dường như thấy nhưng không thể trách, ngồi thẳng không một chút bối rối. Mà tôi, lại không đoán được anh ta nghĩ gì.
Gần đây Hằng Thịnh cùng Hoàn Cầu của Thác Ni đang giành giật quyền khai phá một lô đất. Tôi làm trợ lý tổng giám đốc, cũng không ít lần gặp qua Thác Ni. Hơn nữa, tôi ăn cơm cùng Hồ Khiên Dư cũng không chỉ gặp mặt ông ta một lần.
Lâm Vi Linh trong mắt Thác Ni, xem ra chẳng qua chỉ là một trong rất nhiều nhân tình của Hồ Khiên Dư, không đáng nhắc đến.
Thác Ni đến nay là một nhân vật truyền kì của Singapore, rất có thế lực. Thị trường chứng khoán Singapore, Thác Ni nói một câu, trong ngày cũng có thể lên xuống hơn trăm điểm.
Nhưng, đã là con người thì sẽ già đi.
Mà Thác Ni đánh giá Hồ Khiên Dư, nối tiếng nhất chính là câu này: “Những người trẻ tuổi tham vọng quá lớn, thuận tay chơi cổ phiếu lại dám can đảm chen chân vào giới bất động sản. Đến lúc từ chỗ cao ngã xuống sẽ biết thế nào là đau.”
Những khúc mắc sâu xa của Thác Ni cùng Hồ Khiên Dư như vậy, tự nhiên cũng sẽ không xem tôi thuận mắt.
Tôi ngoài nói với Lộ Tây “Vậy sao?” “Thế à?” Tất cả các vấn đề khác chỉ gật đầu đáp lại, không hề nói nhiều, chỉ chăm chú thưởng thức đồ ăn.
Lộ Tây cũng nhìn ra tôi cùng Thác Ni không thân thiện, cười hì hì, gắp một đũa thức ăn đến bát tôi: “Thác Ni giúp mình gọi cái này, rất lạ, nếm thử xem.”
Tôi ăn thử, nói: “Được lắm.”
Lộ Tây cười rộ lên, kéo tay Thác Ni: “Thứ ngon phải cùng bạn bè chia sẻ mới đúng.”
Từ đó, Thác Ni mới có thiện cảm với tôi một chút, ít nhất là không giống vừa rồi, không thèm để ý tới.
Một câu “bạn tốt” của Lộ Tây đối với ông ta vẫn là có ảnh hưởng.
***********************
Uốn cạn chén rượu Diêu Khiêm Mặc liền dừng lại. cho dù là rượu nhạt, uống như vậy cũng sẽ say.
Tửu lượng của tôi kém, bị mấy chén rượu làm cho choáng váng.
Buổi chiều tôi lảo đảo cùng Lộ Tây đi mua đồ.
Cô ấy vào thử lễ phục, nhân viên phụ trách bán hàng mặt mày hớn hở, tôi rảnh rỗi ngồi ở sôfa bất tri bất giác ngủ mất.
Khi tỉnh lại, phát hiện Diêu Khiêm Mặc một tay khoác qua vai tôi, đem đầu tôi dựa vào vai anh ta. Khoảng cách gần như vậy, tôi có thể ngửi thấy rõ ràng mùi bọt cạo râu từ anh ta.
Thấy tôi tỉnh, anh ta rút tay lại, cũng không có một tia xấu hổ: “Tỉnh rồi?”
Tôi ngồi thẳng lên, xê ra một chút: “Xin lỗi.”
Anh ta cười. Con người này cười ra mặt quả thật không tồi, chỉ tiếc trong ánh mắt có một chút tà.
Lưu manh có giáo dục.
Lộ Tây từ phòng thử đồ đi ra, trên người là một bộ lễ phục Chanel, cô ấy hỏi tôi: “Thế nào?”
Lộ Tây vẫn thường nói rằng, tủ quần áo của phụ nữ không thể thiếu Chanel. Tôi còn nhớ rõ, khi