Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
ược thẻ phòng.
Tôi quay đầu nhìn Lý Mục Thần đang cách đó ba bước giơ giơ chiếc thẻ trong tay.
Tầm mắt Lý Mục Thần ở trên chiếc thẻ băn khoăn một lát, tôi biết anh ta đang cân nhắc.
Trong lòng tôi cười khổ, Lý Mục Thần trước mặt này, mười phút trước còn hôn môi tôi, bây giờ vẫn không dám dứt khoát.
Anh ta do dự một lát, cuối cùng tuy không cam lòng nhưng vẫn nhận lấy chiếc thẻ.
Vào thang máy lên lầu, bốn vách kim loại in bóng người, tôi đứng ở phía sau, hướng đến lưng Lý Mục Thần chậm chạp vươn tay.
Tôi biết, qua cánh cửa kim loại anh ta có thể nhìn thấy hành động này, nhưng cuối cùng tôi cũng không ôm lấy lưng anh ta.
Tay của tôi ngay tại lúc dường như đã chạm vào, lại dừng ở giữa không trung, cuối cùng vẫn là buông tay, bàn tay rất nhanh nắm thành quyền.
Tôi biết tất cả hành động này của mình anh ta đều thấy, bởi vì tấm lưng ngạo mạn của Lý Mục Thần ngay ở lúc tôi do dự rút tay lại, đột nhiên cứng đờ.
Cơ thể anh ta cứ thẳng tắp như vậy, tôi có thể đoán được, trong lòng Lý Mục Thần nhất định đang vô cùng giằng co, khó xử.
*********
Thang máy đến nơi, kêu lên “Đinh” một tiếng, hai cánh cửa chậm tãi mở ra, Lý Mục Thần đột nhiên quay mạnh đầu, kéo lấy cánh tay tôi, nháy mắt lôi tôi ra khỏi thang máy.
Lý Mục Thần ép tôi vào vách tường, hôn, lúc này đã mang theo một chút cuồng dã.
“Ưm …”
Tôi chỉ kịp kêu lên nửa tiếng đã bị anh ta tiến vào nuốt gọn.
Tay đôi để trước ngực Lý Mục Thần, anh ta càng nhiệt tình, tôi lại càng tỉnh táo.
Giờ phút này, trong đầu Lý Mục Thần suy nghĩ cái gì?
Anh ta như vậy là bởi vì thực sự thích con người của tôi, hay vẫn là bởi vì chinh phục được người phụ nữ của sếp mình, làm cho anh ta có cảm giác thỏa mãn?
Tôi khinh bỉ những người đàn ông như vậy, càng khinh bỉ chính mình làm cho anh ta biến thành như vậy.
Thật trào phúng.
Vừa hôn vừa một đường tiến vào phòng.
Lý Mục Thần nhanh chóng dùng thẻ mở cửa, ôm tôi tiến vào bên trong, nghiêng ngả ngã vào trên giường.
Tình huống này quả thật ngoài dự đoán của tôi, tôi không nghĩ một Lý Mục Thần luôn luôn nho nhã cũng có lúc vội vàng như vậy, nhanh chóng kéo áo khoác của tôi, sau đó cởi từng nút áo.
Tôi nghiêng người đi đến, vuốt ve anh ta, cũng bắt đầu cởi cúc.
Tay Lý Mục Thần vươn đến sau lưng, nâng tôi dậy, một lát sau tôi cảm giác ngực buông lỏng.
Lý Mục Thần cách áo sơmi của tôi cởi dây áo lót. Tay anh ta lập tức tến đến, cách một lớp vải mỏng mắt đầu khiêu khích.
Tôi ngâm ra tiếng, trong lòng lại lo lắng. Cơ thể này, bán một lần đã làm tôi ảo não không thôi, tôi không nghĩ bán nó lần thứ hai, làm cho mình thêm một lần hối hận.
Tôi đẩy anh ta ra, ngồi dậy.
Hành động vừa rồi của tôi ở trong mắt Lý Mục Thần xem ra là phụ nữ rụt rè, hoặc là muốn nhưng còn làm bộ, tóm lại, anh ta không hề nhúc nhích, ánh mắt nóng bỏng đinh ở trên đám quần áo hỗn độn ở người tôi.
Tôi cởi bỏ mấy nút áo không còn lại nhiều lắm, sau đó đem áo từ trên vai cởi ra.
Toàn bộ quá trình, nhìn sắc mặt Lý Mục Thần đại biến thật thú vị.
Trên người tôi đầy những vết xanh tìm, dấu hôn, dấu răng, rõ ràng nhất là chỗ bên ngực trái.
Tôi còn chưa cho anh ta xem hạ thân mà đã khiếp sợ thành thế này …
Tôi thật muốn cười nhạo ra tiếng.
Khi đó Lý Mục Thần nhìn dấu hôn trên cổ tôi đã ngây ngốc thành như vậy, tôi không tin giờ phút này nhìn nhiều dấu vết ái muội này trên người tôi lại không có phản ứng.
Tôi cởi toàn bộ áo, sau đó ngẩng đầu, nhìn sắc mặt cứng ngắc dị thường của Lý Mục Thần.
Cuối anh, anh ta từ trong khiếp sợ hồi phục lại tinh thần, ánh mắt kinh ngạc di chuyển từ cơ thể lên trên mặt tôi.
Anh ta đau xót nhìn, cuối cùng thu hồi tầm mắt, đứng dậy.
Một lát sau, tôi nghe thấy Lý Mục Thần miễn cưỡng cười tự giễu: “Thì ra, em muốn anh xem chính là những dấu vết này?”
Lý Mục Thần nhìn tôi.
Trong mắt anh ta là đau lòng, thương xót.
Tôi ngẩn người, trong lúc nhất thời hoàn toàn sửng sốt, ánh mắt không tự giác rơi vào vùng tối tăm bên trong mắt Lý Mục Thần.
Chúng tôi cứ vậy ngồi yên, giống như hai cơ thể không có linh hồn.
Nếu nói ban đầu tôi rắp tâm chuẩn bị tất cả thì bây giờ, không biết tại sao, tâm trạng không có một chút vui vẻ, ngược lại là … khổ sở, trong tim như có một nỗi buồn mãnh liệt xiết chặt lấy.
Rất lâu sau, Lý Mục Thần đứng dậy, đến bên cạnh cửa, lại một đường trở về, nhặt quần áo trên mặt đất. Tôi ngồi ở trên giường, sửa sang một mớ hỗn độn trên người.
Lý Mục Thần trở lại, đem quần áo trả cho tôi. Tôi không nhìn anh ta, lấy quần áo, nói “Cảm ơn” rồi cúi đầu mặc vào.
Lúc tôi đang cài cúc áo, Lý Mục Thần cúi xuống, tôi không dám ngẩng đầu, chỉ thấy tay anh ta vươn đến, xuyên qua tóc tôi.
Tôi ngồi, anh ra đứng, anh ta khom lưng, nâng mặt tôi lên.
Anh ta nhìn ánh mắt tôi, có lẽ xem tôi có phải khóc hay không.
Trong lòng tôi có chút tiếc nuối cho người đàn ông này. Anh ta nghĩ là tôi rất tốt.
Nhưng thực tế tôi không ngây thơ, không lương thiện như vậy. Tất cả những thứ này đều là vì anh ta mà bày ra, mục đích chẳng qua l