XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

à gậy ông đập lưng ông mà thôi.
“Anh đã nghĩ chưa?”
Tôi hỏi, từ dưới mà ngước nhìn lên, tôi có thể tự đoán được mình lúc này nhìn đáng thương biết bao.
“…” Thần sắc anh ta phức tạp, đến cuối cùng cũng không mở miệng trả lời.
Tôi như tuyệt vọng, cắn răng, mắt chăm chú nhìn.
Tôi đã nghĩ rằng Lý Mục Thần quyết định buông xuôi, lại đúng lúc này, anh ta tiến đến, khẽ xoa hai má tôi: “Rời khỏi hắn, về với anh.”
Dừng lại một chút, Lý Mục Thần tiếp tục: “Anh sẽ đối với em thật tốt.”
Anh ta nói chuyện, giọng nhè nhẹ.
Một người đàn ông dịu dàng.
Đáng tiếc anh ta trân trọng lại là một người phụ nữ như tôi.
Nghe vậy, tôi cười như trút được gánh nặng, một lát sau dừng lại: “Cho em thời gian, em cần thời gian.”
Anh ta đáp không chút do dự: “Được.”
Tôi quỳ đứng dậy, ôm lấy anh ta.
Tay Lý Mục Thần vỗ nhẹ lưng tôi: “Đi thôi.”
Tôi từ trong hõm vai anh ta ngẩng đầu, tách ra nhìn nghi hoặc. Hai cánh tay Lý Mục Thần quấn lấy tôi, gắt gao ôm vào trong ngực, giọng nói vang lên từ đỉnh đầu: “Đêm này em cần nghỉ ngơi chứ không cần một người đàn ông.”
Tôi ở trong lòng anh ta gật đầu, linh hồn lại như bay lơ lửng giữa không trung nhìn đôi nam nữ ôm nhau.
Người đàn ông thâm tình, người phụ nữ dối trá, ở độ cao của linh hồn này nhìn tất cả một thứ không sót.
Ra khỏi khách sạn, tôi cùng Lý Mục Thần mỗi người một ngả.
Tôi không cho anh ta đưa về.
Tôi gọi taxi, xe lăn bánh, tôi quay đầu lại nhìn, thấy Lý Mục Thần vẫn đứng ở ven đường nhìn xe rời đi.
Lúc ấy tôi cũng đã nói cho anh ta tôi cần thời gian. Tôi muốn anh ta chờ, anh ta cũng đồng ý.
Mà đến lúc anh ta chờ không được, sẽ đối với tôi thất vọng? Hay là sẽ hận Hồ Khiên Dư?
************** 
Đợi đến khi taxi đi một quãng xa, không còn nhìn thấy bóng dáng Lý Mục Thần, tôi rút điện thoại gọi cho Thác Ni.
“Lâm tiểu thư, nhanh như vậy đã gọi điện cho tôi?”
Nghe giọng nói, tình trạng sức khỏe của Thác Ni phục hồi không tồi, không còn gì phải lo lắng.
Nếu đã là quan hệ hợp tác, tôi cũng không cần quanh co lòng vòng, nói thẳng: “Lý Mục Thần, ông có thể tìm anh ta hợp tác.”
Bên kia trầm mặc một lát, sau đó giọng nói Thác Ni có chút lạnh lùng truyền đến: “Hằng Thịnh Lý Mục Thần?”
“Đúng”
“Tôi không nghe sai?”
Thác Ni nghi vấn không phải không có lý. Lý Mục Thần trước nay vẫn theo Hồ Khiên Dư làm việc, muốn lôi kéo anh ta hợp tác thật không phải chuyện dễ dàng.
Tôi đoán được nghi vấn trong lòng Thác Ni, đối với chuyện giữa tôi, Lý Mục Thần và Hồ Khiên Dư tôi cũng không nghĩ nói cho ông ta, vì thế chỉ có thể ngắn gọn: “Không nên hỏi tôi đã làm gì, cũng đừng hỏi tôi thế nào làm được.”
“Lâm tiểu thư, rất lâu rồi tôi không làm những việc không nắm chắc mười phần thắng.” Ông ta trả lời.
Đúng vậy!
Thác Ni già đi, tuy rằng vẫn còn rất phiêu lưu, nhưng cũng không mất công đi để ý những việc không nắm chắc phần thắng.
“Một giám đốc cấp cao trong công ty, nếu không phải chuẩn bị về hưu, hoặc là căng thẳng với chủ tịch hội đồng quản trị sao có thể có khả năng đi kiếm ăn ở máng khác?”
Ông ta giải thích như vậy.
Tôi không có chứng cớ, chỉ có thể hết sức cam đoan: “Ông tạm thời không cần lộ diện tìm Lý Mục Thần bàn bạc, cứ tìm một công ty săn người đàm phán với anh ta. Tôi có thể cam đoan với ông, qua quý đầu của năm mới anh ta nhất định sẽ dao động.”
Cuối cùng Thác Ni cũng nhận lời yêu cầu của tôi.
Tôi không còn gì muốn nói, đang định cúp điện, đột nhiên nhớ tới còn muốn hỏi tình hình của Lộ Tây.
Khi tôi nhắc đến tên Lộ Tây, đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng.
Tôi nghĩ Thác Ni sẽ không trả lời, ông ta lại mở miệng: “Tôi ở biệt thự an dưỡng chưa trở về. Nhưng nghe người hầu nói cô ấy làm loạn, khóc lóc bắt bọn họ thả đi, khóc đến khi mệt mới chịu ngủ.”
Khóc?
Đúng vậy.
Khóc là vũ khí khó chịu nhất của đàn bà.
Giống như tôi, dùng nó để đối phó với Lý Mục Thần, lại như Lộ Tây dùng nó đối phó với Thác Ni.
Đi?
Đi đâu? Đi gặp Hồ Khiên Dư?
Tôi muốn cười, nhưng thác Ni ở đầu bên kia điện thoại tâm tình có vẻ không tốt, tôi cố kìm lại, hỏi: “Hai người thực sự yêu nhau sao?”
Ở bên kia im lặng, sau đó lạnh lùng đáp lại: “Chuyện của tôi dường như cùng cô không quan hệ. Lâm tiểu thư bớt xen vào chuyện của người khác một chút.”
Theo tôi thấy đây không coi là xen vào chuyện của người khác.
Tuy rằng ý chí đã không còn xem Lộ Tây như bạn bè, nhưng trái tim lại không bỏ xuống được.
Cô gái này, khi tôi ở Mỹ là người duy nhất cho tôi sự ấm áp. Đáng tiếc, trên thực tế, có lẽ tôi chưa bao giờ tiến sâu vào nội tâm của Lộ Tây. Cũng như cô ấy chưa bao giờ thực sự thấu hiểu tôi.
Tuy rằng lý trí nói cho tôi biết, tôi cùng Lộ Tây đều không phải là những người bạn thực sự, nhưng trái tim vẫn khăng khăng một mực nhớ kĩ, cô ấy là người đã từng quan tâm chia sẻ với tôi.
Có lẽ Thác Ni cảm thấy tôi như vậy là xen vào chuyện của người khác, nếu thế tôi sẽ thay đổi một cách khác hỏi ông ra: “Vậy khi nào thì ông định thả tự do cho cô ấy?”
Thác Ni đùa cợt cười: “Cô quên sao? Là cô m