Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.

ghe nói sẽ chọn bất kì một người để đi cùng.-chị Liên phân giải
-À, cho nên mọi người...-Thừa Tuyết hiểu ra, cảm thấy buồn cười
Nhậm Tử Phàm không ngờ mức ảnh hưởng của anh rộng lớn như vậy nha.
-Thừa Tuyết, kệ bọn họ.-Diệc Thuần thấy mà chán
-Nhưng mà không phải đi công tác đều không thông báo hay sao? Lần này lại phô trương như vậy.
-Ai mà biết. Không biết chừng người được chọn là cậu.
-Không thể.
-Cậu xem...
Diệc Thuần hướng ra cửa người đi vào là Mandy.
-Cô Tô, tổng tài có lệnh người đi đến đảo San Hô với ngài ấy là cô.-Mandy mỉm cười với cô
-Tôi sao?-Thừa Tuyết chỉ mình ngạc nhiên
-Phải. Ba giờ chiều nay sẽ xuất phát cô hãy chuẩn bị thật tốt.-Mandy căn dặn
-Tôi sẽ.
Mandy hoàn thành nhiệm vụ được giao xong bỏ đi.
-Tôi đã bảo Thừa Tuyết sẽ được chọn mà.
-Thừa Tuyết à số cô thật may mắn nha.
-Như vậy còn bảo không có gì với tổng tài. Ai mà tin được chứ.
-Các người lo làm việc đi, nhiều chuyện quá.
Diệc Thuần xua tay bảo mọi người lo việc của mình, không cho nói nữa.
-Thừa Tuyết đừng để ý bọn họ.
Cô không để ý, một chút cũng không để ý.
Phòng marketing...
-Này này tôi vừa nghe được tin đã chọn được người đi công tác ở đảo San Hô.
-Là ai vậy?
-Là người ở phòng Hoa Lạc lần trước bị Mỹ Ảnh kiện vụ kịch bản đó.
-Thật sao?
-Các người đang nói gì vậy?-Viên Hy vừa mở cửa định đi ra ngoài một lát lại nghe được những lời này
-Trưởng phòng.
Bọn họ nhìn thấy Viên Hy thì ngậm miệng lại không dám nói nữa, lo làm việc của mình.
-Cô, vừa nói cái gì?-Viên Hy chỉ vào một nhân viên trong phòng hỏi
-Trưởng phòng, là chuyện... người đi đến đảo San Hô với tổng tài là cô gái tên Tô Thừa Tuyết.-cô ta đứng lên lắp bắp nói
-Sao cô lại biết?
-Lúc nãy, lúc nãy Mandy đến phòng Hoa Lạc nói đích thân tổng tài chỉ thị, ba giờ chiều nay họ sẽ xuất phát.
Viên Hy ánh mắt hung hăng lộ rõ, tức giận quay lại phòng đóng cửa mạnh.
Nhân viên trong phòng chưa từng thấy Viên Hy tức giận như vậy tất cả đều ngạc nhiên kinh độ.
-Lần đầu thấy trưởng phòng tức giận như vậy đó.
-Hình như trưởng phòng cũng rất hi vọng được chọn.
-Đáng tiếc cô gái kia đã được để ý trước nói chứ trưởng phòng chúng ta rất xinh đẹp.
-Thôi lo làm việc đi.
Viên Hy đứng trong phòng môi mím lại hai tay run rẩy siết chặt.
-Tô Thừa Tuyết vì sao có rất nhiều người đàn ông chị lại muốn giành anh ấy với tôi?
Viên Hy cứ tưởng anh đã định thuộc về mình bất cứ cô gái nào cũng không lung lay anh được, nhưng mà từ khi cô biết bên anh có Thừa Tuyết, Viên Hy bắt đầu lo sợ sự quan tâm của anh dành cho Thừa Tuyết.
Người ta nói phàm ở đều khi yêu đều sẽ ích kỉ, vậy thì Viên Hy cô nằm trong số đó. Cho dù là ai cũng không được phép cướp anh đi.






Ba Ngày Ở Đảo San Hô
Thừa Tuyết kéo vali lên khoang phổ thông chuyến bay sang đảo San Hô, chọn vị trí cạnh cửa sổ để vali lên trên sau đó ngồi xuống ghế.
-Tiểu thư, phiền cô lấy những thứ như điện thoại hoặc những thứ sắc nhọn nguy hiểm ra chúng tôi sẽ giữ giúp.-nữ tiếp viên thân thiện nói với cô
-Cho tôi điện một cuộc điện thoại được chứ?
Cô phải gọi cho Nhậm Tử Phàm để anh biết cô đã lên máy bay không đi máy bay tư nhân với anh. Chuyến đi đến đảo San Hô cũng là do tiền công ty chi, cô không sợ mình bị lỗ gì cả đi máy bay nào chả được miễn đến đảo San Hô thôi.
Cô vội vàng đứng lại dùng tay vuốt lại tóc mình nhìn anh.
Nhậm Tử Phàm mặc bộ đồ đơn giản, chỉ là quần tây đen cùng chiếc áo thun đen khoác bên ngoài là áo khoác dài đen còn đeo kính râm rayban. So với vẻ mặc đồ vest cravat chỉnh chu thì có phần khác lạ. Trông đơn giản hơn nhiều.
-Có biết tôi đợi em bao lâu chưa?-anh nhăn nhó
-Xin lỗi, là vì không được sử dụng điện thoại trên máy bay.
-Lên tàu.
Anh bước đi đực vài bước thì quay lại chỉ cô: "À còn hành lí của tôi, em đem lên đi."
-Vì sao tôi phải đem?-cô bất mãn
-Tổng tài yêu cầu em không nghe theo.
Nhậm Tử Phàm cứ vậy mà đi lên tàu bỏ lại cô ở sau, Thừa Tuyết bặm môi cực lực kéo vali nặng trịch của anh và mình lên tàu.
Tàu đi biển cũng rất lớn nha, Thừa Tuyết đem vali cho nhân viên tàu đi cất sau đó leo lên trên. Đứng ở lan can gió biển thổi vào mát mẻ không khí lại trong lành thích hợp cho đi chơi hơn là đi làm việc.
-Còn tới hai tiếng nữa mới ra tới đảo, em muốn ăn gì không? Ở trên tàu có đầy đủ mọi thứ.-anh đi đến đứng cạnh cô, hai tay đặt lên thành lan can
-Tính vào tiền công ty.-cô mặc cả
-Được, tính vào tiền công ty.
Một bữa ăn trên tàu quả là rất lí tưởng, chỉ cần ngồi vào bàn gọi phục vụ đem thức ăn lên thì trên bàn đã có đủ thức ăn ngon mắt, cảnh biển lại như vậy ngồi trên này có thể trông ra ngoài nhìn thấy lấp ló vài hòn đảo lớn nhỏ lộ ra, chưa kể nếu đứng nhìn xuống biển có thể trông thấy cá bơi lượn nữa chứ.
Đồ ăn trên tàu đa số là những món hải sản như cháo nghêu, hải sâm om nấm, sò điệp nướng.
Thừa Tuyết nếm thử cháo nghêu, mùi vị thơm ngon lại vừa miệng ăn, không hề tanh