Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2322 lượt.
nhận ra chủ nhân của giọng nói kia lặp tức mắt mở to.
-A...
Thừa Tuyết hụp xuống nước chỉ để lộ chiếc đầu, đưa tay chỉ ra cửa: "Ra ngoài."
-Ở đây xem ra tốt hơn phòng massage nam, hay là tôi tắm cùng em?
Anh nói từ từ bước lại gần.
-Anh... ra ngoài.
Mặt cô trắng bệch khi thấy anh càng ngày càng lại gần mình, muốn đứng lên nhưng lại nghĩ đến bản thân liền không thể.
-Xem em sợ đến mặt tái mét kìa? Tôi không sắc lang đến vậy.
-Tôi không cần biết, anh đi ra ngoài.
Làm sao biết được anh không làm gì cô chứ? Cô lại không mặc gì mà anh cư nhiên đi vào cho dù là Liễu Hạ Huệ thì cô cũng phải đuổi ra ngoài.
-Em yên tâm, chẳng qua tôi chỉ muốn qua xem xem em tắm xong chưa?
Cô thụt cổ gật đầu.
-Nếu xong rồi thì đi về phòng ngủ sớm.
Cô mở mắt nhìn anh chăm chăm ngay cả chớp mắt cũng không có. Anh ở đây sao cô thay đồ về phòng được chứ?
-Em muốn tôi ra ngoài?
Cô lại gật đầu, mắt vẫn nhìn anh.
-Tôi không muốn.
Cô trừng mắt: "Bất quá, chúng ta cứ ở trong đây."
-Được. Tôi cũng không thiệt.-anh nhún vai dựa vào bàn thạch bên cạnh
Cô cắn môi xụ mắt ngồi yên trong hồ nước.
Từng giây từng phút trôi qua, Thừa Tuyết thần kinh căng như chảo vì ai kia cứ nhìn mình chăm chăm, không cần nhìn cô cũng biết anh đang cười, nụ cười quỷ quái.
Đến lúc cô không chịu được nữa liền um sùm la hét: "Aiss... anh ra ngoài đi, tôi phải thay đồ."
-Được, tôi đợi em bên ngoài.
Anh không làm khó nữa, môi nhàn nhạt kéo lên đi ra ngoài.
Cô thở phào, định đứng lên thì anh lại vào, cô giật bắn người lặp tức ngồi xuống trở lại: "Lại gì nữa?"
-Không, tôi chỉ muốn nói với em nhớ lau khô người.
-Tôi biết.
Lần này nhìn anh đi ra ngoài, cửa cũng đóng lại, cô muốn chắc ăn anh sẽ không quay lại nữa nhìn ra cửa đến năm phút, đến khi chắc chắn mới đứng lên nhanh chân thay đồ.
Thừa Tuyết thay đồ xong đi ra ngoài thấy Nhậm Tử Phàm đang đứng lên còn nhìn cô cười ma mị.
Cô ngay cả cười cũng không cười nổi.
-Về phòng ngủ.
Anh tự nhiên khoác tay lên vai cô.
Giây phút ấy, má Thừa Tuyết ửng đỏ có cái gì nở rộ trong lòng cô.
Cả đoạn đường bọn họ không nói gì với nhau, Nhậm Tử Phàm vẫn cường ngạnh khoác tay của mình lên vai cô mà Thừa Tuyết ngoài chịu đựng ra thì không thể làm gì hơn.
Đi tới phòng Thừa Tuyết dịch chuyển người thoát khỏi vòng tay của anh, nhẹ nhàng dùng chìa khóa mở cửa phòng mình.
-Ngủ sớm một chút, tối tôi sẽ qua kiểm tra.
Cô mỉm cười nói: "Được."
Cô khóa hết cửa, một con muỗi cũng không thể bay vào xem anh vào thế nào.
-Em đừng nghĩ sẽ khóa cửa ở ban công, hoặc em tự mở hoặc là tôi mượn chìa khóa để mở.
-Tự tôi mở.
Thừa Tuyết một mực cười rất tươi trong lòng lại khóc không ra nước mắt, từ bao giờ anh vô lại như vậy chứ?
-Đi ngủ đi.
Anh vươn tay vỗ lên đỉnh đầu cô sau đó mở cửa đi vào phòng.
Thừa Tuyết đứng ngây người vài giây phút, môi hé nụ cười đi vào phòng.
Hoặc là anh thay đổi hoặc là lòng cô thay đổi.
Thừa Tuyết vào phòng liền nằm phịch lên giường lại nghiêng đầu nhìn ra ban công suy nghĩ gì đó liền đứng lên đi đến mở cửa ra.
Gió biển thổi vào mát rượi, trời đen được điểm xuyến vài vì sao lấp lánh, không gian thoáng đãng mát mẻ làm con người ta trở nên thoải mái thanh thản hơn nhiều.
Phòng bên cạnh vang lên tiếng mở cửa, Thừa Tuyết nghiêng đầu đã thấy Nhậm Tử Phàm đi ra trên tay cầm ly rượu chân cao. Chất lỏng sóng sánh màu đỏ dưới màn đêm lại thêm đẹp đẽ.
-Vẫn chưa ngủ?
--- Ngự Biệt Uyển ---
Viên Hy ngồi ăn trong bếp nhưng nghĩ đến Nhậm Tử Phàm đang ở cùng Thừa Tuyết lại nuốt không trôi.
Đặt mạnh đũa xuống bàn khuôn mặt xinh đẹp chứa toàn căm hờn.
Thím Lý biết cô tức giận lại nghĩ quan hệ chủ tớ giữa bọn họ tốt như vậy nên cả gan nói: "Hay là để tôi gọi cho thiếu gia."
-Gọi cái gì? Anh ấy muốn thì đã gọi rồi.
Trái với suy nghĩ của thím Lý, Viên Hy cáu kỉnh quát bà.
Thím Lý nửa chữ cũng không dám nói.
Điện thoại trong phòng khách vang lên từng hồi chuông dài, thím Lý vội vàng đi ra nghe máy.
-Vâng phải, ông tìm ai?
-Hiện tại Phàm thiếu đang đi công tác, ông hãy gọi lại sau.
Viên Hy từ trong bếp đi ra chộp lấy điện thoại trong tay bà sau đó đưa tay ám chỉ bảo bà vào trong. Thím Lý không dám cãi lệnh liền đi vào trong.
-Alo, ai vậy? Tôi là em gái anh ấy.
Viên Hy nghe đầu dây bên kia trả lời gì đó thì nhíu mày: "Bệnh viện?"
-Hiện tại anh tôi đang đi công tác tôi sẽ đến đó thay anh ấy.
Viên Hy cúp máy ánh mắt trong đêm sáng rực, nhoẻn môi cười.
.
Thừa Tuyết vịn tay vào lan can, hướng mắt lên trời đêm: "Trời đêm thật đẹp. Biển cũng rất đẹp."
-Không phải tôi bảo em ngủ sớm sao?-Nhậm Tử Phàm đặt ly rượu lên góc lan can
-Anh thì sao?-cô ngiêng đầu hỏi anh
-Không ngủ được.
-Tôi cũng vậy.
Im lặng một lúc, Thừa Tuyết đang định nói gì đó thì anh đã cất giọng khàn khàn: "Em nhớ mẹ mình chứ?"
-Nhớ.
Câu hỏi này thật kì lạ, sao cô lại không nhớ mẹ mình chứ?
-Hay là em điện hỏi thăm bà đi?
-Sao? Chúng ta đang ở trên đảo, không có sóng.-cô buồn cười<