Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

bị khuấy động mạnh.
Cô lặp tức chạy qua phía bên đó, chòm đầu ra tìm kiếm anh.
-Tử Phàm... Tử Phàm, anh đâu rồi?
Cô rất lo cho anh, trong lòng như có kiến bò hai tay cầm chặt liên tục đảo mắt tìm kiếm anh.
Cảm giác bây giờ của cô rất chân thật, ngoài cái gọi là lo sợ cho anh ra thì chẳng còn gì khác.
Cô tìm kiếm xung quanh ca nô nhưng vẫn không thấy anh đâu, đột nhiên từ dưới biển có hai bàn tay đưa lên nắm lấy tay cô, Nhậm Tử Phàm trồi lên mặt biển dùng sức kéo cô xuống.
Cô không đề phòng lại quá bất ngờ Thừa Tuyết hoàn toàn bị anh kéo xuống biển. Hai tay cô ghì chặt tay anh cố gắng đưa mặt lên mặt nước.
Cô hít một hơi thật sâu đến khi bình tĩnh được bản thân thì quay qua trừng anh: "Sao lại giỡn như vậy?"
Cô vừa tức lại vừa uất, lúc nãy cô sợ chết được cứ ngỡ anh đã xảy ra chuyện.
Hốc mắt tự lúc nào đã đầy hơi nước, ủy khuất nhìn anh.
-Sao em mít ướt như vậy chứ?-Nhậm Tử Phàm thấy mắt cô đỏ hoe nhìn mình vừa buồn cười lại đau lòng
-Tôi chẳng qua không muốn mọi người trong UP cầm súng giết tôi vì không cứu mạng anh.-cô hờn dỗi cúi gầm mặt
-Sau này đừng mít ướt như vậy nữa, nếu hết ngày mai tôi không còn ở bên cạnh em thì sao? Tôi không thích em khóc trước mặt người khác chút nào.-anh dùng tay ôm ghì lấy cô
-Nó chẳng khác nào nhìn thấy bóng tối. Tôi không thích điều đó.
Nếu anh nói là ví dụ vậy thì cô sẽ trả lời thành thật, cô quen với sự che chở của anh.
-Ba tôi nói rằng hãy hướng về phía mặt trời bạn sẽ không thể nhìn thấy bóng tối. Đó là những gì hoa hướng dương đang làm. Tôi muốn em giống như hoa hướng dương lúc nào cũng nhìn thấy ánh sáng tươi đẹp.
Anh còn muốn thêm ba chữ: Đừng như tôi. Nhưng mà đáng tiếc anh không thể nói.
Có một số chuyện nhất thiết phải cất giấu trong lòng.
-Hôm nay anh rất kì lạ.-cô ngước mặt lên nhìn anh
-Hôm nay và ngày mai thôi, cho tôi kì lạ một chút.
Anh hé môi cười, không nhạt cũng không chói. Giống như cơn sóng, chỉ một gợn nhẹ thôi cũng có thể khiến lòng ta, mặt hồ tĩnh lặng trở nên rung động không ngừng.
-Anh làm tôi rất bất an, cứ như chỉ cần qua hết ngày mai chúng ta sẽ trở thành người xa lạ.
-Thừa Tuyết, tôi không muốn em hận tôi.
Lời anh nói thâm sâu đến mức cô không hiểu nổi, nhưng mà cô nghĩ anh chỉ muốn nói sau này nếu có ai nói gì anh với cô thì cô nên hỏi rõ anh.
-Tôi hứa. Nước biển lạnh quá, tôi muốn lên ca nô.
Anh nhận được cái gật đầu chắc chắn của cô thì nhoẻn môi cười.
Không quá nhanh anh đã chòm người tới hôn lên môi cô, rất dịu dàng rất êm ái.
Thần kinh, từng tế bào trong cơ thể gần như tê dại, đầu óc cô trống rỗng mở to mắt nhìn anh.
Nụ hôn này của anh rất ngọt ngào, cô giống như được anh cho ăn kẹo ngọt chỉ muốn mãi chìm đắm trong lòng anh.
Cô ôm lấy anh, muốn ôm chặt anh vào lòng không muốn rời đi một phần cũng vì cô sợ mình sẽ chìm xuống biển chính vì vậy mà gần như nghênh đón anh.
Bọn họ cứ như vậy mà ôm nhau ở giữa biển trao nhau nụ hôn thuần túy nhất giữa nam và nữ.
.
Thừa Tuyết ngâm mình trong bồn nước nóng tay đưa lên mân mê môi mình nghĩ đến cảnh lúc nãy mình và anh ở dưới biển hôn nhau hai má bắt giác ửng đỏ.
Nghĩ đến những lời nói kia của anh trong lòng cô lại càng bất an.
Lau khô người thay bộ đồ khác cô đi ra ngoài. Đi đến bên cửa sổ kéo rèm qua để ánh sáng rọi vào trong, thoáng đãng.
Giờ này giữa trưa, mặt trời đứng bóng, mặt biển êm ả gợn vài cơn sóng nhẹ, biển rộng mà cô thật nhỏ bé.
Thì ra khi đứng trước biển cô mới nhận ra rằng nỗi lòng của mình vẫn chưa bằng một cơn sóng của biển. Nó thật nhỏ bé!
Tiếng mở cửa thật nhẹ vang lên bên tai, Thừa Tuyết đoán được là ai vào nên cũng không ngoáy đầu nhìn.
Nhậm Tử Phàm thấy cô đứng gần cửa kính ở ban công nhìn ra biển rộng, tấm lưng nhỏ bé của cô chất chứa nhiều tâm sự.
-Tóc em còn ướt.-anh ở phía sau đưa tay cầm lấy lọn tóc của cô khẽ nói
Cô im lặng vẫn nhìn ra ngoài trời cao biển rộng.
-Anh giúp em lau khô tóc.
Anh đi đến bên bàn cầm chiếc khăn lên sau đó đi đến bên cạnh cô kéo tay cô ngồi xuống giường, mình thì ngồi ở phía sau cô cẩn thận cầm tóc cô lau nhẹ nhàng.
-Vì sao anh lại thay đổi nhiều như vậy?
Không phải anh thay đổi làm cô không nhận ra mà là làm cô không dễ dàng chấp nhận cứ như chỉ cần hết ngày mai sẽ có một cơn giông tố ập đến bên cô.
-Một người thay đổi cũng cần có lí do sao? Nếu tôi nói vì tôi yêu em thì thế nào?-anh vẫn giúp cô lau tóc lời nói không giống là đang đùa
Cô cũng yêu anh. Ít nhất đó là những lời cô muốn nói hiện tại và ngay bây giờ. Cô quay mặt nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt khẽ động nói:
-Anh có thể làm tôi hạnh phúc không?
-Có thể.
-Anh sẽ tin tôi và không bao giờ rời đi?
-Tôi sẽ.
-Anh hứa bất cứ lúc nào tôi muốn anh đều sẽ xuất hiện làm tôi vui?
-Tôi hứa.
-Vậy anh sẽ yêu tôi bao lâu?
-Nếu chỉ còn sống 1s tôi cũng sẽ yêu em 1s, yêu đến khi tim ngừng đập, yêu đến em không muốn tôi yêu em nữa tôi cũng sẽ yêu em.
Hai mắt cô ứ nước, lòng cô mạnh mẽ dâng trào một cảm xúc ngọt ngào, cuốn trôi tất cả suy n