Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.

ghĩ trong cô, bây giờ cô chỉ biết: Yêu anh.
-Nếu tôi không yêu anh?-cô cười, nụ cười thật hạnh phúc
-Em có yêu tôi hay không? Tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Tôi yêu em là được.
Vỡ òa... mọi thứ trong cô đều tan chảy, chỉ muốn ở trong lòng anh mà được vỗ về ôm ấp.
-Tử Phàm, em cũng yêu anh. Nếu chỉ còn một ngày để sống, em cũng sẽ dành một ngày đó toàn tâm toàn ý yêu anh.
Cuộc đời không quá dài, gặp được một người thực tâm yêu mình, đó là chuyện biết bao phần may mắn.
-Sáng đến giờ em đã khóc đến hai lần?-anh đưa tay quẹt đi nước mắt trên khóe mắt cô
-Em không khóc, chỉ vì vui quá thôi.
-Anh rất thích đôi mắt của em, nó rất đẹp, nếu em cứ khóc sẽ làm hỏng nó mất.
-Em sẽ không khóc nữa.
-Được rồi, quay lại để anh lau nốt tóc của em sau đó chúng ta đi xuống ăn trưa rồi làm chuyện hai người yêu nhau cần làm.
Ặc, câu nói này làm cô suy nghĩ rất kĩ để nói đồng ý nha.
Anh nhìn thấy cô im lặng nhìn mình, ánh mắt cô có chút đề phòng anh.
-Em nghĩ đi đâu vậy, cái tôi nói là hẹn hò.
Anh vịn hai tay cô quay cả người cô lại để anh tiếp tục lau khô tóc cho cô.
-À...
Cô im lặng ngồi im để anh giúp mình lau khô tóc.
.
Bệnh viện luôn luôn là nơi âm u lạnh lẽo, một màu trắng xóa bao phủ khắp nơi, tiếng khóc thét mùi máu tươi có khắp nơi ở nơi đây.
Tiếng giày cao gót vang lên không ngớt, Viên Hy bước chân đi trên hành lang dài một mạch đến phòng bác sĩ điều trị bệnh tình cho mẹ Thừa Tuyết.
-Xin chào, tôi là Nhậm Viên Hy.-Viên Hy nhìn bác sĩ nói
-Cô Nhậm, mời ngồi.-bác sĩ dẹp bệnh án đang xem qua một bên chỉ vào ghế đối diện
-Bác sĩ, tôi thay mặt anh tôi đến, ông cứ việc nói với tôi, tôi sẽ nói lại với anh ấy.-Viên Hy mỉm môi cười
-Đây là tình trạng sức khỏe của bà Phương. Tình trạng sức khỏe cho thấy có thể phẫu thuật.-bác sĩ đưa bệnh án bà Phương cho cô xem
Viên Hy lật qua lại xem một lượt, sau đó hỏi: "Vậy ra khả năng thành công cao hơn dự tính sao?"
-Phải, nếu trong quá trình phẫu thuật hay là tim của người hiến tặng xảy ra vấn đề gì thì thành công rất cao.-bác sĩ gật đầu chắc chắn
-Bây giờ người hiến tim đang ở đâu? Tôi muốn xác nhận sức khỏe của người đó vẫn tốt.
-Đang ở phòng chăm sóc đặc biệt, để tôi dẫn cô đi.
Nói rồi bác sĩ đưa Viên Hy đến phòng chăm sóc đặc biệt, bác sĩ để cô yên tâm nên đã trực tiếp kiểm tra sức khỏe cho người đó.
Viên Hy đứng nhìn bác sĩ cẩn thận kiểm tra người đó, ánh mắt cay độc.
Viên Hy biết chuyện phẫu thuật này là do Nhậm Tử Phàm tự ý quyết định thay cho Thừa Tuyết, Thừa Tuyết không hề đồng ý phẫu thuật nếu ca phẫu thuật này xảy ra vấn đề gì thì Thừa Tuyết sẽ hận Nhậm Tử Phàm. Đó là điều Viên Hy mong muốn.
Căn dặn bác sĩ tuyệt đối đừng nói mình từng đến đây gặp ông xong thì Viên Hy rời đi, trong lòng có một âm mưu độc ác.
Lúc đi ra khỏi bệnh viện, vô tình lướt qua một người con trai. Ánh mắt cả hai chạm nhau nhưng nhanh chóng lướt qua.
Trình Ngụy hai tay bỏ vào túi quần quay đầu nhìn Viên Hy đang bước vào taxi.
-Nhị thiếu, có việc gì sao?-Nin đứng bên cạnh thấy anh không đi tiếp thì hỏi
-Phòng bệnh của mẹ Thừa Tuyết ở tầng mấy?-Trình Ngụy thôi không nhìn nữa tiếp tục đi
-Tầng sáu.
-Đi thôi.
Từ lúc nói chuyện với Thừa Tuyết ở trên đỉnh núi Trình Ngụy đã muốn gặp mặt bà Phương một lần để có thể giúp Thừa Tuyết chịu chấp nhận làm phẫu thuật, nếu cô vẫn cương quyết thì anh cũng không ép cô.
Trình Ngụy đi lên tầng sáu bảo Nin ở ngoài chờ mình rồi rẽ vào phòng bà Phương đang ở.
Bà Phương nghe thấy tiếng mở cửa thì nhìn ra cửa cất giọng hỏi: "Ai đấy?"
Trình Ngụy đi đến cạnh bà, quơ tay qua lại trước mặt bà mới biết mà không nhìn thấy, sau đó nói: "Chào bác, cháu là Trình Ngụy. Bạn của Thừa Tuyết."
Thì ra hẹn hò mà anh nói chính là cùng nhau ăn trưa, cùng nhau đạp xe đạp đôi, cùng nhau đi dạo khu bán đồ lưu niệm, cùng nhau vui chơi còn cùng nhau dạo biển ngắm hoàng hôn.
Trả qua nửa ngày ở bên nhau, cái cô nhận được là hạnh phúc. Ánh chiều tà vắt trên trời một mảng màu đỏ vàng, mặt trời to tròn lẳng lặng lặn đi.
Thừa Tuyết và Nhậm Tử Phàm ngồi trên bờ biển để từng cơn sóng tạt vào bờ ướt cả chân cả hai, hai đôi giày nằm kế nhau trên cát mịn.
-Đây là mơ sao?
-Là cái gì?
-Tình yêu của anh.
-Không, đây là thật. Và anh cũng vậy.
-Em chưa từng nghĩ anh sẽ yêu em, em luôn nói bản thân đã suy nghĩ quá nhiều về mối quan hệ giữa chúng ta. Em thừa nhận em đã tự kỉ khi có vài lần mơ thấy anh nói anh yêu em.
-Em thật?-anh ngạc nhiên quay qua nhìn cô
Cô biết ngay anh sẽ có thái độ này mà. Được rồi, cô dù sao cũng là người thành thật, bất quá anh nghĩ cô tự kỉ chút thôi.
-Phải.
-Còn gì không?
-Hoàn toàn không.
-Em chắc chứ?
-À, thật ra còn thấy chúng ta... kết hôn.
Đó là lúc cô biết anh không gạt mình chuyện bị Mộ Dung Khải bắt, anh còn lo lắng cho cô, còn cả vụ kiện Mỹ Ảnh đều do anh ở phía sau giúp đỡ. Nhưng mà bây giờ không còn nữa a.
-Tô Thừa Tuyết, anh không ngờ em lại biến thái như vậy.
Thừa Tuyết nằm trên giường lăn qua lăn lại, nghĩ đế