Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.

xuống ghế cũng không hay, Mặc Phong cứ như đặt hồn ở chỗ nào rồi.
Mặc Hàng gõ bàn vài cái, hắng giọng: "Trời sắp sập rồi kìa."
Mặc Phong giật mình lúc này mới để ý tới sự hiện diện của hai người bọn họ.
Mặc Phong biết Mặc Hàng trêu chọc mình nhưng mà anh không có gì để đáp trả chỉ có cách cười khổ chuyển qua Tư Nguyên hỏi:
-Tư Nguyên, sao em lại đến Ma Cao?
-Em... đi chơi.-Tư Nguyên liếc mắt nhìn qua Mặc Hàng, sau đó thì e thẹn cúi đầu
-Đi chơi hay là đi tìm Mặc Hàng?
-Em đi lấy thức ăn.
Tư Nguyên giống như đóa hoa thẹn thùng đứng dậy đi lấy thức ăn, Mặc Hàng nhìn thấy đúng là yêu chết cô.
-Xem như vậy mà... cậu thật hạnh phúc.
Mặc Phong bộ dạng càng thêm buồn phiền, cười chua xót.
-Là cô gái nào?
Bọn họ sát cánh bên nhau mười mấy năm có chuyện gì không hiểu nhau chứ?
Mặc Phong không nói chỉ lắc đầu.
-Tôi định cướp nhẫn sau đó quay về.-Mặc Hàng không ép nói sang vấn đề khác
-Cũng được, càng sớm rời khỏi Ma Cao càng tốt.
Đối với Mặc Phong việc ở Ma Cao ngày nào thì phải đối mặt với Diệc Thuần và Nhất Duy ngày đó là một sự giày vò đau đớn.
-Tối nay chúng ta đi đến Tam Thập sau đó quay về báo cáo với thiếu chủ.
-Được.
Tư Nguyên lấy thức ăn xong quay lại bàn ngồi.
-Em lấy thức ăn cho chúng ta luôn đó.-Tư Nguyên đặt dĩa thức ăn xuống bàn giữa cả hai
-Hai chúng ta ăn làm sao hết chỗ này?
Trước nay Mặc Hàng ăn không nhiều, Tư Nguyên lại lấy thức ăn nhiều như vậy làm sao cả hai ăn hết.
-Em ăn.
Tư Nguyên dùng muỗng múc một muỗng cơm đưa tới miệng Mặc Hàng.
-Anh tự ăn được.-Mặc Hàng không quen với sự quan tâm đặc biệt này
Tư Nguyên lắc đầu không cho anh cự tuyệt, lại đưa muỗng tới miệng anh.
Mặc Hàng bất đắc dĩ há miệng ăn.
Tư Nguyên hết múc cơm tới súp rồi gắp thức ăn đút cho Mặc Hàng làm cho Mặc Phong không khỏi buồn lòng lại ngưỡng mộ.
-Tôi về phòng trước.
Mặc Phong không nhìn được màn ân ái của hai bọn họ nên đứng dậy đi trước.
Mặc Phong đi vào thang máy, đúng lúc Diệc Thuần và Nhất Duy cũng ở bên trong.
Mặc Phong đứng vài giây mới đi vào trong nhấn tầng sáu.
-Mặc phó tổng, thật trùng hợp.-Nhất Duy ôn hòa nói
Mặc Phong nhìn Nhất Duy đang nắm tay Diệc Thuần, miễn cưỡng nở nụ cười.
-Anh đi công tác sao?-Nhất Duy hỏi
-Ừm, tối nay là tôi trở về rồi. Hai người... đi chơi sao?
Thật ra Mặc Phong không muốn hỏi nhưng đây có thể xem là cuộc xã giao nên anh mới miễn cưỡng hỏi.
-Đúng vậy. Chúng tôi định sau chuyến đi này sẽ về quê của Diệc Thuần.
-Vậy sao?
Diệc Thuần đứng bên cạnh khẽ mím môi, tay đang nắm tay Nhất Duy vô thức nắm chặt.
Đúng lúc thang máy tới nơi, vang lên "ting" sau đó cửa mở ra.
-Chúng tôi đi trước.-Nhất Duy nói, sau đó nắm tay Diệc Thuần đi ra ngoài
Mặc Phong nhìn Diệc Thuần đi cùng Nhất Duy trong lòng như có lửa thêu, anh muốn nắm tay cô, đi bên cạnh cô đáng tiếc dù cho không có Nhất Duy thì anh cũng không thể.
Bây giờ là anh đơn phương cô, không phải cô đơn phương anh nữa.
Khi cửa thang máy khép lại, Diệc Thuần quay đầu nhìn vô tình ánh mắt cả hai chạm vào nhau.
Mặc Phong giật mình, vì sao ánh mắt cô lại đau buồn như vậy? Vì sao lại là ánh mắt chứ không phải hài lòng vui vẻ?
Có lẽ là nhầm lẫn, hoặc đó là tâm trạng của anh hiện tại nên nhìn ra như vậy.
Điều khiến anh đau đớn nhất là gần kề bên cô và có quá nhiều điều muốn nói nhưng lại nhìn cô cất bước đi.
.
Tình yêu rất ích kỉ, cũng rất tàn nhẫn, không thể ép buộc, cũng chẳng thể cưỡng cầu.
Hôm nay là Nhậm Tử Phàm làm cô hận anh, là anh trực tiếp đẩy cô vào hố sâu đau khổ. Anh yêu cô cũng được nhưng mà cô sẽ không tha thứ cho chuyện anh đã làm với cô.
Chiều tà, Thừa Tuyết nằm trên giường chật vật lau nước mắt đã sớm khô cạn, Tâm Nhi đã giúp cô thay đồ sạch sẽ nhưng mà Thừa Tuyết một câu một lời cũng không mở miệng nói.
Anh gieo vào lòng cô một hồi ức đau khổ như vậy, thì ngoài căm thù ra chẳng còn tình yêu mà cô lưu giữ trong tim sót lại nữa.
Nhậm Tử Phàm ngồi trong phòng của anh cầm điếu thuốc hút, gạt tàn cũng đã nhiều tro tàn, trong lòng cũng nhiều điều phiền muộn.
-Thiếu gia.
Tâm Nhi mở cửa đi vào, nhìn bọn họ lúc này cũng đau lòng thay họ.
Nhậm Tử Phàm im lặng dụi đầu điếu thuốc vào gạt tàn tắt đi đợi Tâm Nhi nói tiếp.
-Tiểu thư từ lúc... tới bây giờ vẫn chưa ăn uống gì cả, cô ấy cũng không nói gì. Tiểu thư khóc rất nhiều.
-Một lát nữa, cô đưa cho cô ấy một con dao sau đó đưa cô ấy qua phòng tôi.
Anh sợ điều anh và Trình Ngụy cá cược sẽ thành sự thật nhưng mà hôm qua nhìn qua webcam thấy cô mò mẫm lục tìm khẩu súng trong tủ thì anh đã biết ý định của cô. Cho nên hôm nay anh mới có quyết định thế này, anh biết sẽ không được cô tha thứ chỉ mong giữa bọn họ vẫn còn lưu giữ hồi ức.
-Sao ạ?-Tâm Nhi nghe anh nói không khỏi hoảng hốt
-Hãy làm theo lời tôi nói.
-Tôi, biết.
Tâm Nhi hoảng sợ biết được điều anh nói nên lắp bắp trả lời sau đó rời đi.
Nhậm Tử Phàm lấy điện thoại ra, gọi cho Trình Ngụy.
"Thế nào? Cậu còn chưa chết?"-giọng Trình Ngụy đùa cợt
-Tối